[Fic Dịch] Mắc Kẹt

Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:31 pm

MẮC KẸT



Tên tiếng Anh: Between a Rock and a Hard Place
Tác giả: Traveling Moon
Link tiếng anh: http://www.fanfiction.net/s/8781466/1/Between-a-Rock-and-a-Hard-Place
Transgroup: Kamui no Harem
Mô tả: Kagura sẽ làm gì khi bị mắc kẹt giữa 2 người mà cô ghét nhất trên đời: anh trai Kamui và tên Sadist Okita?
Permission:
Xem:
[Fic Dịch] Mắc Kẹt Qxhsvu1
Tổng hợp các chương:
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:32 pm

CHƯƠNG 1:

Kagura ghét Okita Sougo.

Hắn là kẻ thuộc phần tử biếng nhác vô công rồi nghề chỉ có mỗi việc ăn hại thuế của dân (trích lời cố vấn chuyên môn Gin-chan), là một thằng Sadist khốn nạn chuyên dụ dỗ các cô gái thành nô lệ của mình, luôn trêu ghẹo cô nhập cư bất hợp pháp. Thành thực mà nói, ngoại trừ cái bản mặt bishounen, Kagura ghét bất cứ thứ gì thuộc về hắn.

Kagura ghét Kamui.

Anh trai cô là một thằng thần kinh, bỏ rơi em gái mình lại hành tinh quê hương khi mẹ mất. Hắn là lí do tại sao cô phải đến Trái Đất. Chính vì hắn mà cô đã bị bóc lột sức lao động với giá rẻ mạt. Ông chủ của cô là một thằng đầu quắn vô dụng (chỉ có thể là Gin-chan), kẻ chẳng bao giờ trả tiền lương. Rõ là bóc lột trẻ em. Ngay cả khi cô đã tìm được một mái nhà, một gia đình không cùng huyết thống, cô vẫn chẳng có lấy một xu dính túi trong khi Kamui được tắm trong tiền, là sếp lớn của băng hải tặc không gian.

Đơn giản mà nói, cô chẳng để Okita và Kamui vào mắt.

Tuy nhiên, hiện tại cô đang mắc kẹt ở đây, núp sau bụi cây với bên trái là Kamui, bên phải là Okita. Số phận quả là thích trêu ngươi con người, sắp đặt ra cái tình huống kì quặc với cả ba.

Với Kagura, là vì cô ghét hai tên kia.

Với Okita, vì con nhóc này là đối thủ của cậu và một gã kia vốn là tên khủng bố nổi danh.

Với Kamui, vì cậu hiểu lầm rằng Okita đang hẹn hò với em gái mình. Điều đó khiến cậu có một cảm giác kì lạ.

Kagura khó nhọc cựa mình sau bụi cây rậm rạp. Kamui và Okita đã lườm nhau được một lúc. Cô cảm thấy vô cùng khó chịu khi phải đứng giữa cuộc chiến đọ mắt của hai thằng S. Cô chỉ muốn rời khỏi đây và đến cửa tiệm dango bên kia đường.

Nhưng cô không thể.

Họ có nhiệm vụ nấp ở đây, chờ đợi cho đến khi mục tiêu xuất hiện.

Kagura ngước đôi mắt màu sapphire nhìn bầu trời, để tâm trí trôi dạt ở một nơi xa xôi nào đó, tránh xa khỏi hai sinh vật vẫn tiếp tục trừng mắt hằm hè lẫn nhau này.

Tại sao mình lại ở đây?

Cô thở dài.

Tất cả mọi chuyện bắt đầu từ ba tuần trước…
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:33 pm

CHƯƠNG 2:

Ba tuần trước…

Đó là một buổi sáng đẹp trời ở Edo. Trên phố, những công dân siêng năng chăm chỉ đã bắt đầu công việc thường ngày của họ, ngoại trừ Kagura và Gintoki – 2 kẻ lười vẫn còn nằm ườn ra ngủ trong Tiệm Vạn Năng.

Kagura lẩm bẩm khó chịu khi nghe Gin-chan lảm nhảm gì đấy về đống sữa bị hỏng, và Shinpachi độp lại luôn ai bảo lười không chịu tự đi mua sữa mới. Gin cãi cố rằng sữa bị hỏng chỉ là sữa thường, chứ không phải món sữa dâu yêu thích của anh ấy. Sau một hồi tranh cãi, Shinpachi đành tự mình giải quyết vấn đề và ra ngoài. Kagura thấy cuộc nói chuyện của hai người quá vô nghĩa. Cô quyết định chui vào tủ quần áo ngủ tiếp.

Sau 2 giờ chìm vào trong giấc ngủ bình yên, Kagura bị đánh thức bởi một trận động đất. Chấn động mạnh đến mức làm cô văng ra khỏi phòng, phá hỏng cả cánh cửa. Chẳng những thế, Kagura còn hạ cánh xuống sàn gỗ đau điếng… và bị dẫm lên bởi Gintoki.

“Giời ơi! Pudding dâu của tôi!” - Gin gào lên khi thất bại trong việc đưa 34 hộp pudding thân yêu giành được từ cửa hàng tiện lợi về nhà an toàn.

Kagura lồm cồm bò dậy và gào lên đáp lại: “Gin-chan! Cái *beep* gì đây?!”

Sau đó, Kagura mới nhận thấy những gì đang diễn ra. Cả căn nhà rung lắc mạnh và bị cúp điện. Nó giống cái cảnh mà bạn thường thấy trên mấy bộ phim kinh dị ấy, ngay trước khi con bạch tuộc khổng lồ xâm lược Trái Đất.

Không, cô quyết định rồi, đây chắc chắn chỉ là một giấc mơ.

Tự nhủ bản thân như vậy, Kagura bước vào phòng vệ sinh và xối nước lạnh lên mặt, phớt lờ những tiếng rầm rầm của mái nhà sắp sập. Ngay khi sắp đánh răng xong, Gin-chan vội xông vào phòng vệ sinh, ôm lấy Kagura trước khi mái nhà rơi xuống chỗ cô đang đứng.

“Con nhóc chết tiệt, muốn chết hả?! Đây là động đất đấy! Tưởng cứ lờ nó đi là xong, hả?!”

“Không phải động đất đâu, Gin-chan.” Kagura lẩm bẩm. “Chỉ là mơ thôi. Cứ lên giường ngủ rồi thức dậy lần nữa là mọi việc lại ổn thỏa.”

“Ngủ giấc ngàn thu luôn thì có! Bây giờ mà đi ngủ thì lần sau tỉnh dậy sẽ là bệnh viện, không thì là trên trời, hiểu không hả?!”

“Sao cũng được…”

Nhận ra rằng cố gắng kéo Kagura khỏi trạng thái mơ ngủ là vô ích, Gin quyết định vác cô trên vai như vác một bị thịt, lảo đảo đi về phía cửa với Sadaharu lẽo đẽo theo sau.

“Gin-san!” - Shinpachi hét lên khi Gin mở cửa.

“Shinpachi, anh tưởng chú ngoẻo rồi! Trận động đất này là thế nào? Sao nó kéo dài lâu thế?”

“Đừng có rủa em chết! Với cả làm gì có động đất…”

Kagura liền bật dậy từ phía sau Gintoki, hoàn toàn tỉnh táo: “Đấy, em đã bảo mà…”

“Đây là một cuộc tấn công! Nhìn lên trời xem và Trạm phi thuyền mà xem!”

Kagura và Gintoki ngước lên, há hốc mồm.

Ngay trên họ là một phi thuyền màu đen khổng lồ. Nó to đến mức che kín cả nửa bầu trời, không một tia sáng nào có thể lọt qua và chiếu xuống mặt đất. Chiếc tàu tiến thẳng về phía Trạm phi thuyền đang vỡ vụn và sụp xuống như một cái que bị bẻ gãy trước đòn tấn công của kẻ địch. Mọi người kêu gào và chạy tán loạn khắp nơi, y hệt cái cảnh mà bạn sẽ bắt gặp trên mấy bộ phim kinh dị, ngay sau khi con bạch tuộc khổng lồ tấn công Trái Đất.

Không, cả hai quyết định rồi, đây chắc chắn chỉ là một giấc mơ.

“Không phải mơ đâu!” - Shinpachi gào lên, diễn trọn vai người-bình-thường – “Hijikata-san và Okita-san đang đợi ở dưới. Họ có chuyện muốn nói với anh.”

“Hử, chúng muốn gì?” - Gin hỏi trong khi bước xuống và thấy hai tên cảnh sát mặt mày cau có đang đứng đợi bên cạnh chiếc ô tô.

“Danna.” Okita lên tiếng chào trong khi Hijikata chỉ nhìn chằm chằm về phía Trạm phi thuyền bị phá hủy. - “Ah~ ah, cuối cùng họ cũng làm rồi!”

“Ai?” - Gin hỏi, quẳng Kagura sang một bên – “Harusame sao?”

“Không. Là Harusame đã tốt.” - Hijikata châm lửa, đưa điếu thuốc lên miệng - “Tôi đang nói đến Mạc phủ. Họ mở cổng giao thương với các hành tinh khác, rồi bất cẩn mở nhầm cánh cửa giữa Trái Đất với tộc người bất khả chiến bại, khát máu bị cô lập từ 20000 năm trước. Còn bây giờ thì tộc người đó chọn Trái Đất làm mục tiêu đầu tiên để nghiền nát.”
“Ngươi đùa à.” - Gin nói, nửa đùa nửa nghiêm túc - “Chúng là ai?”

“Kumoto.” - Okita trả lời - “Chúng được gọi là tộc Kumoto. Vẻ bề ngoài trông khá giống người, nhưng…”

“Trước đây ta có nghe kể rồi!” - Kagura hào hứng - “Bố hói nói họ là tổ tiên của tộc người Yato nhiều năm về trước. Vì xung đột mà Kumoto và Yato đã phân chia ra, về sau còn xảy ra một cuộc chiến đẫm máu giữa hai bên.”

“Tuyệt” - Hijikata cắn điếu thuốc - “Giờ thì chúng ta đã biết thứ mình phải đối đầu còn tệ hơn cái viễn cảnh tồi tệ nhất mà một người có tư tưởng tệ hại có thể tưởng tượng ra.”

“Có vài việc cần giải quyết, Tàu Khựa ạ.” - Okita cười khẩy - “Bọn ta sẽ phải bắt giữ ngươi.”

“Việc này chẳng liên quan gì đến ta cả, thằng S. Bọn ta tách biệt từ 20000 năm trước rồi.” -Kagura cười khẩy đáp lại. Hai đầu đạn hạt nhân đang chuẩn bị phát nổ thì Shinpachi lên tiếng:

“Vậy… sao các anh lại đến đây, Hijikata-san, Okita-san?”

“Cậu thấy đấy” - Hijikata húng hắng ho - “Hơn nửa quân số của chúng tôi đã đi bảo vệ Trạm phi thuyền. Kể từ lúc sự việc xảy ra, tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng họ không chết thì cũng bị thương nghiêm trọng. Lí do chủ yếu là vậy…”
“Chúng tôi muốn thuê anh.” - Okita chen ngang. Sự im lặng bao trùm, cho đến lúc Gintoki cười nắc nẻ khi thấy xấp tiền đặt trước mặt.

“Vậy… ý anh thế nào, Danna?”

“Bọn tôi nhận lời.” - Gin đáp, nhanh chóng nói thêm - “Với điều kiện là bọn tôi phải có 1 cái phòng rộng đủ để chứa 34 cái pudding dâu. Và hãy nhớ rằng các người đến đây để nhờ chúng tôi giúp đỡ, thế nên đừng mong bọn tôi trở thành tay sai, hiểu chưa.”

“Sao cũng được.” - Hijikata cằn nhằn. Ban đầu anh phản đối ý tưởng này, nhưng rồi đành phải chấp nhận vì Kondo nói họ không còn sự lựa chọn nào khác.

“Vậy, chúng tôi cần chuẩn bị vài thứ… Á!”

Trong khi họ đang mải nói chuyện, ngôi nhà đổ sụp xuống. Một mảnh giấy bay ra từ Quán Rượu Otose, rơi vào tay Gin. Trên đó viết:

“Thân gửi thằng-bất-tài-vô-dụng-chuyên-trốn-trả-tiền-nhà, Gintoki (Gin: thân gửi mà sao hằn học thế?)

Tama, Catherine và tao quyết định đến phụ việc làm ăn của một bà bạn dưới quê một thời gian. Nếu mày không có tiền để trả khi tao về, tao sẽ giết mày, hiểu chưa? À không, tao sẽ *beep* và *beep* mày.
Với tất cả tình yêu thương,
Catherine, Tama và Otose”

“Chúng ta sẽ dùng tiền nhận được từ mấy thằng đó để sửa nhà và mua vài thứ. Đi nào, Shinpachi, Kagura.” - Gin nhặt mấy hộp bánh pudding dâu vương vãi trên sàn và bước vào trong xe. Hijikata nguyền rủa cái vận may của mình và theo sau. Chiếc xe đưa họ đến trụ sở chính của Shinsengumi. Okita giải thích tình hình hiện tại cho họ trên đường đến phòng họp.

“May mắn là chúng ta còn có điện để mà dùng. Tôi đoán phần còn lại của thành phố cũng sẽ sớm bị cắt điện thôi, bởi Trạm phi thuyền cấp điện năng đã sụp đổ. Nhiều ngôi nhà cũng bị phá hủy giống của anh. Chỉ còn vấn đề thời gian cho đến khi mọi người sơ tán khỏi Edo… Ngươi có hiểu từ sơ tán không, Tàu Khựa?”

“Tất nhiên.” - Kagura đáp - “Ngươi nghĩ ta là đồ vô giáo dục chắc? Ngươi có hiểu từ giáo dục không, thằng S?”

“Ta hiểu.” - Okita trả lời - “Ta được giáo dục rất nhiều về những thứ S. Muốn ta dạy ngươi không, Tàu Khựa?”

Okita mở cửa phòng họp trong lúc còn đang tranh cãi. Cậu nói thêm một vấn đề quan trọng quên nói với Yorozuya trước đó.
“Cuối cùng…có một người mà mọi người nên gặp.”

Kagura bước vào phòng và đứng sững lại.

“Danna, Megane, Tàu Khựa…Đây là đội trưởng đội 7 của Harusame, Kamui.”

Kẻ có quả đầu màu cam đang ngồi giữa căn phòng, nụ cười sặc mùi thuốc súng như thường lệ. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Kagura,vẫy vẫy cánh tay phải:

“Hiya” - Kamui cười nói vui vẻ - “Em gái bé bỏng yêu quý của ta.”
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:35 pm

CHƯƠNG 3:

"Kamui, đồ khốn!" - Kagura rít lên. Trước khi mọi người kịp phản ứng, cô rút ra một cây dù màu tím và chĩa thẳng vào đầu Kamui.

Kamui vừa cười vừa né đòn một cách duyên dáng và nghệ thuật. Abuto thở dài. Bọn thanh niên ngày nay thừa năng lượng thật...

"Oi, bình tĩnh đê! Chỗ này không phải sở thú" - Hijikata la lối om sòm, cố gắng lách vào đám đông chỉ để chứng kiến số phận của cái phòng từng là phòng họp, nay chẳng khác gì bãi chiến trường sau mỗi lần Kagura phang mạnh cây dù xuống nền nhà.

"Mayora nói đúng đấy, Kagura-chan. Giờ thì đại nhân Gin-chan sẽ chỉ cho mọi người. Hít vào, nghĩ tới đồi-núi. Thở ra, nghĩ tới biển cả. Hít vào..."

"Im đi Gin-chan!" – Tiếng Kagura vọng ra từ đâu đó trong bãi chiến trường ngổn ngang đồ đạc - "Anh muốn chết à?"

"Nói gì cơ, con nhóc chết tiệt kia?!" - Gintoki vừa mắng vừa kẹp chặt cổ Kagura từ phía sau, cốc đầu cô đau điếng. Kamui dừng né đòn, nụ cười của cậu vụt tắt khi thấy hành động đó của Gin. - "Nói lại lần nữa và anh mày sẽ cạo trọc đầu mày. Muốn hói như lão già ở nhà không?"

"Thả em ra, Gin-chan! Tên ăn hại thuế kia, giải thích đi. Tại sạo mày lại chứa chấp tội phạm ở đây, hoàn toàn không bị trói hay có người giám sát vậy hả ?"

"Vì chúng tôi đã thỏa thuận với bọn họ" - Hijikata trả lời khi mở cửa cho mọi người vào phòng họp mới (ngay cạnh phòng cũ) và để họ vào. Cái đám nhóc Yato bạo lực rắc rối này!

"Đúng vậy, Kagura-chan" - Isao Kondo nói, ngại ngùng đan hai tay với nhau, không biết nên dừng lúc nào trước khi Kagura kịp lên cơn điên lần nữa. *Con gái tuổi này quả thật rất khó hiểu*

Kagura khịt mũi: "Sao lại làm vậy? Tên tâm thần này có thể phản bội các ngươi bất cứ lúc nào !"

Mọi người trong phòng quay lại nhìn Kamui với ánh mắt đầy cảm thông. (tức là họ tưởng 2 đứa này trước đây từng yêu nhau…sau đó vì chuyện gì đấy mà giờ Kagura gào lên là bị phản bội =]])

"Ngươi quen tên này à, Tàu Khựa?" - Okita tò mò hỏi, không hề nhận ra tín hiệu ngầm từ tên samurai tóc trắng. *Sai lầm đấy! Đừng có chọc vào nỗi đau của con bé, Souchirou-kun!*

"Đương nhiên. Thằng điên đó là anh trai ta…”

Cạch, âm thanh của chiếc còng vừa khít cổ tay Kagura. Cô quay lại và lườm Okita Sougo - kẻ đang đứng đằng sau cô với nụ cười nham nhở trên mặt.

"...Không chỉ nhập cư bất hợp pháp mà còn có họ hàng với tội phạm? Chậc chậc, ngươi đã phá bao nhiêu luật rồi?"

"Gì thế này, thằng S?! Nếu ngươi định bắt ai đó thì hãy bắt cho đúng người. Sao lại bắt ta?"

"Ta không thể làm thế. Bọn ta đang có thỏa thuận với họ." – Hoàng tử S của tất cả các thằng S đến từ hành tinh S phát biểu. "Bài học đầu tiên là gì nhỉ, China? Roi da, nến, diếp...ý tao là dây, hay là ngươi muốn bị làm nhục ở nơi công cộng? Cho ngươi chọn đấy."

"Sougo, đùa đủ rồi đấy. Đừng quên chúng ta có việc quan trọng phải làm.” - Hijikata nhắc nhở khi nhìn thấy đám mây bão đen sì có gió cấp 7 giật trên cấp 8 và có thể lên tới cấp 9 trên đỉnh đầu Kamui, dù cậu vẫn đang cười. Không ổn rồi, Hijikata nghĩ, thằng này bị Hội chứng cuồng em gái (aka siscom =]]).

"Được thôi." - Okita cằn nhằn, thả Kagura ra. Sau đó cậu ngồi cạnh Gintoki và lắng nghe Chỉ Huy Khỉ Đột phát biểu.

"Để tôi giải thích rõ hơn về hiệp ước đình chiến tạm thời này. Kagura-chan, em đã biết về bọn Kumoto rồi, đúng không?"

"Ờ." - Kagura lầm bầm. Cô ném cho thằng anh một cái nhìn đe doạ rồi ngồi sát lại gần Gintoki.

"Anh trai em cũng đã nói với tôi về họ. Theo lời Kamui-san nói, cậu ấy đã ở đây ngay từ đầu. Cậu ta cảnh báo chúng tôi 1 tiếng trước khi cuộc tấn công xảy ra, nhưng chúng tôi vẫn không thể bảo vệ Trạm Phi Thuyền."

"Ngươi làm gì ở Trái Đất, tên khốn kia?" - Kagura hỏi.

Abuto tằng hắng: "Chúng tôi đến để..."

"Ta muốn nghe từ chính Kamui." - Kagura không để Abuto nói hết. Nếu có thứ gì cô nắm rõ như lòng bàn tay, thì đó chính là thói quen khi nói dối của Kamui. Từ ngày còn bé cô đã để ý thấy cái-thứ trên đầu Kamui – chuông cửa, ăng ten, hay cái gì cũng được - luôn giật giật mỗi khi cậu nói dối. Cô đã định nói với Kamui nhiều lần, nhưng Mami bảo cô nên giữ bí mật , phụ nữ cần phải biết rõ về đàn ông trong gia đình. Bí mật nhỏ ấy không giúp được cô trong việc phát hiện ra khi nào Kamui trở nên khát máu, không thể ngăn cản được việc Kamui ra đi, nhưng lại có ích trong những trường hợp như thế này. Có vẻ như cậu vẫn chưa nhận ra thói quen đó.

"Nếu em muốn, em gái yêu quý à. Abuto và anh đang tham gia vào 1 chuyến săn quái vật trên Trái Đất..."

Cái ăng-ten giật giật.

"...thì bọn anh nhận được một lá thư từ Takasugi Shinsuke. Thằng chột mắt ấy có kể về cuộc tấn công vừa rồi."

Lần này cái ăng-ten không giật.

Kagura đảo mắt: "Nhưng tại sao? Ta tưởng rằng hắn muốn tiêu diệt Trái Đất?"

"Ồ, hắn vẫn muốn chứ." - Kamui lấy ra một mảnh giấy và đưa cho Gintoki. - "Nhưng hắn nói hắn không cho phép ai tiêu diệt Trái Đất này trước hắn. Hắn ta thuộc dạng người thích săn các con mồi khoẻ mạnh hơn là đám bị thương và yếu đuối."

"Nét chữ gà bới này đúng là của Takasugi rồi" – Gintoki nói sau khi đọc xong mảnh giấy và vứt nó ra bàn. "Nhưng tại sao ngươi lại giúp bọn ta? Ngươi được lợi gì từ việc này?"

"Kẻ thù mạnh." - Kamui đáp với nụ cười đầy sát khí - "Rất nhiều kẻ mạnh. Tộc Kumoto có sức mạnh kinh hoàng mà ta khao khát muốn hạ gục. Ta không quan tâm tới Trái Đất hay bất cứ thứ gì khác"

"Hê. Vậy nên ngươi mới giúp." - Kagura lẩm bẩm. Cái ăng-ten không giật, nghĩa là hắn không nói dối. Khao khát muốn tắm mình trong máu tại chiến trường của Kamui khiến Kagura phát tởm, nhưng điều cô thấy kinh khủng hơn chính là tiếng gầm gừ của con thú bên trong cô đầy thích thú.

"Nói chung là họ muốn giúp chúng tôi trong vụ này. Bù lại, chúng tôi phải cho họ biết về mọi kế hoạch và cung cấp thức ăn, nơi ở cho họ. Thỏa thuận sẽ chấm dứt ngay khi ai đó trong chúng tôi có dấu hiệu phản bội hoặc khi nhiệm vụ đã hoàn thành. Các người hiểu là các người cũng cùng hội cùng thuyền cả rồi, phải không Tiệm Vạn Năng?" - Hijikata hỏi, xác nhận thỏa thuận.

"Lũ ăn hại thuế các người sẽ cung cấp nơi ăn chốn ở á? Tức là bọn ta sẽ phải dùng tiền thuế của dân á? Sao em thấy tội lỗi thế nào ấy Gin-chan ơi?"

"Không sao đâu, Kagura. Cái ngày mà em không còn biết nhục là gì nữa chính là cái ngày mà em trở thành 1 trong số họ. Gin-chan sẽ cầu nguyện từ tận đáy con tim anh ấy rằng chuyện này sẽ không xảy ra, mặc dù anh ấy rất lười…”

"Bọn ta nghe thấy hết đó, đồ ngu!" - Hijikata gào lên - "Kondo-san, có nhất thiết phải để họ ở đây không?! Nhìn cái bản mặt tởm lợm của chúng nó kìa!"

"Bình tĩnh đi Toshi. Shinpachi-kun là em trai của Otae-san, tức em rể tương lai của tôi. Làm sao chúng ta có thể để mặc cậu ta đói rét ngoài kia trong khi Otae-san đang ở đây?"

"Ai là em rể tương lai?" - Shinpachi rú - "Tôi sẽ không bao giờ để chị gái cưới một con khỉ đột gần tuyệt chủng. Khoan đã, chị tôi cũng ở đây à?"

"Ừ. Anh nghĩ rằng sẽ rất nguy hiểm nếu để cô ấy ở nhà một mình trong thời gian này, vì thế anh đã lừa...ý tôi là, đưa cô ấy tới bằng cách nói với cô ấy là cậu cũng sẽ ở đây." - Khỉ đột giải thích.

"Anh mới là cái thứ nguy hiểm thật sự đó! Chị tôi ở nhà một mình còn an toàn hơn!”

Kagura đứng dậy và vươn vai. Có vẻ như buổi họp kết thúc rồi và ánh đèn chớp nháy từ con tàu vũ trụ của tộc Kumoto ngày càng mờ đi khi trời bắt đầu tối dần. Kagura gần như chưa ăn gì cả ngày và giờ cô đang rất mệt. Cô vẫn chưa hoàn toàn tin Kamui, nhưng ít nhất thì lần này họ có cùng mục tiêu.
"Anego cũng ở đây. Em sẽ ngủ cùng chị ấy."

Kondo đóng băng. Chết tiệt, mình hoàn toàn quên mất đám con gái thích ở cùng nhau! Làm sao để đột nhập vào phòng Otae tối nay chụp ảnh lén đây?!

"Em..em không thể, Kagura-chan!"

"Hử? Có vấn đề gì sao, Khỉ đột? Chứ ngươi nghĩ ta sẽ ngủ với ai?"

“À…ờm...Anh trai em? Sao em không ngủ với Kamui-san nhỉ? Anh em em mới đoàn tụ mà!"
Tất cả mọi người đều đóng băng, ngay cả Kamui. Cậu quay sang nhìn Isao Kondo với ánh mắt mở to thao láo, như thể cậu vừa phát hiện ra tin động trời Abuto là con gái và ông bố hói vô tích sự đột nhiên mọc lại tóc vậy.

Vâng…cậu ấy sốc tới mức như vậy đấy.

Okita Sougo thở dài. Trong đầu tràn ngập suy nghĩ của một tên S chính hiệu khi cậu cố tìm cách khiến lời gợi ý của Kondo không thành sự thật.

Chuyện này sẽ không đi tới đâu cả nếu mình không nói gì đó.

Căn phòng chìm vào im lặng
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:41 pm

CHƯƠNG 4:

Isao Kondo đứng chết lặng giữa phòng, mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn. Ể, nhìn cái gì? Tôi nói gì sai à?

Kagura lao tới túm cổ áo Kondo, lắc hắn như đúng rồi: “Nói gì cơ, Khỉ Đột? Ngươi nghĩ cái gì vậy hả, đồ ngu? Muốn được vinh dự chết dưới tay bổn cô nương à?!”

“Cái…chết dưới tay em? Em đang nói gì vậy, Kagura-chan?” – Kondo hỏi ngu ngơ khù khờ sau khi cuối cùng cũng được Kagura thả ra. Cơn chấn động khiến não hắn văng ra ngoài mất rồi nên giờ hắn hoàn toàn không có khả năng xử lý dữ liệu nhập vào đầu. Hijikata hít một hơi thuốc rồi lên tiếng.

“Có vấn đề gì với việc ngủ cùng Kamui sao? Ý tôi là, chẳng phải cậu ta là anh trai em sao?”

“Ngậm miệng lại và tiếp tục tích tụ nicotine đi, thánh Mayo. Nói chung là, ta không ngủ cùng thằng ngu này đâu. Ta sẽ ngủ với Đại tỷ.”

“Nhưng…nhưng…em không thể! Anh đã mua cho Otae-san chục trứng từ siêu thị rồi, em hiểu ý anh chứ?” – Kondo nói và mỉm cười tự mãn. Tất cả những ai đã biết về khả năng nấu ăn trời phú của Otae đều chết lặng, cúi gằm mặt nhìn xuống sàn một cách cay đắng. Khốn nạn, không ngờ con Khỉ Đột đã tính tới nước này! Tính mạng của mọi người đều đang gặp nguy hiểm!

Được rồi, Kagura suy tính, vậy là dẹp vụ ngủ chung với Đại tỷ. Thà bị đâm chết còn hơn chết bởi cái chất chưa-xác-định-được. Còn ai nữa nhỉ…

“Shinpachi! Em ngủ với anh được không?”

“Ể?” – Shinpachi nhìn lên trần tính toán – “Có lẽ anh sẽ ngủ cùng chị hai tối nay, Kagura-chan à. Em thấy đấy, sau bao nhiêu năm khổ luyện anh giờ đã miễn nhiễm với đống chất độc ấy rồi… Vả lại, khá là nguy hiểm khi có con Khỉ Đột xổng chuồng quanh đây.”

“Nàyyyyy!” – Kondo hét lầy đầy tổn thương và lập tức cúi đầu, ngậm họng lại ngay khi thấy sát khí tỏa ra từ Shinpachi-no-Kính. Ngu quá, mình quên béng mất thằng nhóc Shinpachi đã hình thành hệ thống miễn dịch với vật chất đen rồi!

“Còn anh thì sao, Gin-chan? Làm ơn giúp em đi! Chúng ta vẫn ngủ cùng nhau ở Tiệm Vạn Năng suốt mà!”

Gintoki nhìn cô bé Yato – người đang bấu víu lấy chân anh – bằng ánh mắt đầy thương cảm. Anh vừa định nói đồng ý thì ngước đầu lên, bắt gặp ánh mắt mọi người dành cho mình.

Hijikata: Đồ lolicon bệnh hoạn…

Shinpachi: Gin-san…đừng nói với em…anh…

Kondo: Cậu Tiệm Vạn Năng, tôi biết còn độc thân ở tuổi này rất là khổ, nhưng…

Abuto: …NHỤC MẶT CHƯA

Kamui: Giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết…

Okita: Chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi…

"...Xin lỗi Kagura. Anh không thể cứu em lần này được rồi. Xin hãy quên anh đi và tìm người khác tốt hơn!"

"Nhưng...Gin-chan!" - Kagura gào lên và với tay về phía Gintoki khi anh chàng bỏ chạy, diễn cảnh chia tay đầy lâm li bi đát với những giọt nước mắt tội lỗi ngân dài hệt như phim truyền hình Hàn xẻng. Căn phòng rơi vào im lặng một lần nữa khi tay samurai tóc trắng đã rời khỏi.

"Ta sẽ ngủ một mình."

"Không có chuyện sung sướng thế đâu. Nơi này chật kín những người bị thương. Thằng cận sẽ ngủ với chị nó. Kondo-san thì...ừm, chắc sẽ lại bám đuôi gái nhà lành cả đêm, nên anh ta sẽ ngủ trên trần nhà. Tôi sẽ chung phòng với Yamazaki. Abuto-san, xin chia buồn là ông sẽ phải ngủ cùng thằng đầu quắn. Còn em sẽ có hoặc thằng Sougo hoặc ông anh trai." - Hijikata nói. Kagura chỉ muốn đồ sát đứa nào đó cho hả giận.

"Tôi không phiền ngủ cùng Tàu Khựa và anh trai nó đâu. Con chó hôi thối và đống pudding dâu của Danna có thể chất chung vào 1 phòng." - Okita nói với cái giọng đều đều chán ốm như thường lệ. Kagura rú lên.

"Ngươi nói cái gì vậy, Sadist? Ngươi điên à?"

Sau đó, cô nhận thấy ánh mắt của Okita. Vâng, ánh mắt "thuần khiết" của một tên Sadist chính hiệu. *Chết rồi, thằng này sẽ làm tất cả mọi thứ để có thể hành hạ mình, kể cả khi điều đó đồng nghĩa với việc liều cái mạng chó của hắn!*

"Ý kiến hay đấy Sougo! Như vậy Sama...Saja...Sadahari-kun cũng sẽ có phòng riêng!"

"Ngươi nghiêm túc đấy à, Khỉ Đột?! Ta đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc đây này! Tính mạng ta sẽ bị đe dọa bởi 2 tên quái vật đó!"

"Em nhầm rồi, Kagura-chan. Ở đây em là người an toàn nhất đấy. Bên trái là em cậu anh trai mạnh mẽ đáng tin cậy. Bên phải em là viên cảnh sát luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu. Anh thấy chẳng việc gì phải sợ cả."

"Anh trai ta là một thằng tâm thần còn tên cảnh sát mà ngươi nhắc tới là một tên bạo dâm quỷ quyệt rất thích hành hạ con gái nhà lành! Làm sao ta biết được sớm mai thức dậy còn lành lặn để rời khỏi căn phòng đó không. Có khi ta còn bị thoái hóa thành 1 con M ấy chứ!"

"Thôi, không tranh cãi nữa, Tàu Khựa." - Okita uể oải đứng dậy và kéo cô theo. Ánh mắt cậu tràn ngập sự hào hứng. *Vụ này có thể giúp mình giải trí một thời gian thay cho việc ám sát Hijikata đây.*

"Vậy thì, hẹn gặp lại sáng mai nhé, đám người Trái Đất và Abuto" - Kamui vẫy tay chào, khuyến mãi thêm nụ cười, theo Okita và Kagura ra hành lang. Kagura gào thét và hú hét như một tên lái xe say rượu trong khi Kamui chỉ lẳng lặng vác theo cái ô với một nụ cười đáng sợ trên môi. Okita cười đầy vênh váo tự mãn.

Cậu sẵn sàng làm tất cả để có thể ở bên chị mình - Mitsuba - một lần nữa. Cậu yêu quý và trân trọng chị mình hơn bất cứ ai trên đời này. Đó là lí do vì sao cậu không thể hiểu được mâu thuẫn giữa Kagura và anh trai mình. Trừ phi anh trai họ là Hijikata, tại sao lại có người đi ghét anh trai mình nhỉ?

Khi mọi người đã tới phòng của Okita, hoàng tử Sadist thả Kagura ra và quăng cho cô 1 tấm đệm màu xanh.

"Ta sẽ nằm bên cạnh cửa" - Cậu nói và cầm tấm đệm của mình lên, mệt mỏi ngáp. Kagura gầm gừ tức giận, quay lưng lại và thấy Kamui đã vác tấm đệm của mình tới góc phòng gần cánh cửa sổ. Ờ, vậy là cô kẹt giữa 2 người này.

Kamui im lặng gỡ cái bím tóc, mắt vẫn dính chặt lấy nhất cử nhất động của Kagura và Okita. Em gái cậu đang tháo búi tóc ra và thằng Shinsengumi đang cởi nút áo. Hai người bọn họ trông rất thoải mái, như thể đây không phải là lần đầu tiên chúng qua đêm cùng nhau.

Không thể nào, Kamui nghĩ và tự gật đầu với chính mình, Kagura chỉ mới 15 và tên kia tầm 19, tức là bằng mình. Không thể nào có chuyện 2 đứa nó...nhưng mà nhỡ...Ể? Có thể không? Nahh...làm gì có. Mình không nghĩ thế...chắc là không. Mình là người đã nuôi con bé lớn và dạy nó mọi thứ mà...nhưng thằng samurai tóc trắng biến thái đã tiếp quản việc chăm sóc con bé ở cái độ tuổi nhạy cảm này. Chưa kể, thằng Shinsengumi này còn muốn rếp con bé! Aaa, chết tiệt! Muốn giết hắn quá mà không được!

"Vụ này làm ta nhớ tới tối hôm đó, nhỉ, Tàu Khựa?" - Okita nói vọng ra từ nhà vệ sinh khi cậu đang đánh răng. Cậu ta đang nhắc tới cái cái đêm mà cả hai bị bắt bởi đám Joui với đứa con gái tên Kirie. Kamui dừng cử động và nở nụ cười bình thản nhất mà cậu có thể. Tên đó đang nói về đêm nào nhỉ?

"À, ngươi nói đúng. Cái đêm ấy mi nói chuyện thật thô tục (vụ ị đùn ấy) vào đúng lúc cao trào nhất. Làm ta cụt hết cả hứng."

Ê! Khoan đã, nói chuyện thô tục?! Cụt hết hứng?!

“Ặc, thôi nào. Ít ra thì ta cũng đâu có làm thế (ị đùn), đúng không? Ngươi mới là kẻ khiến ta tụt hết cả cảm xúc khi tự dưng dừng lại như thế (lúc Kagura đang chạy và bị bắn). Chúng ta đã có thể trót lọt rồi (chạy trốn ấy) nếu không phải tại ngươi.” – Okita nói, cậu vừa thay sang cái áo ngủ màu xanh lá nhạt. Kagura cười chế nhạo và bỏ vào phòng tắm sau khi Okita bước ra.

HỬ!? Các người đùa tôi đấy à! Phải giết thằng samurai trước, sau đó là thằng Shinsengumi, rồi…

Kagura vừa ngáp vừa bước ra, vớ lấy cái chăn của mình. Cô quá mệt mỏi nên không buồn tranh cãi về căn phòng hay việc ai khiến ai cụt hứng nữa. Cô liếc nhìn Kamui, người đang ngồi với nụ cười đóng băng trên môi, hất đầu về phía nhà tắm và cằn nhằn.

“…Phòng trống kìa.”

“À…ừ. Cảm ơn.” – Kamui lẩm bẩm rồi đứng dậy. Cậu rửa mặt, đánh răng và thay sang bộ đồ ngủ mà cậu cất trong ba lô. Ta sẽ khiến bất cứ ai đầu độc tâm hồn ngây thơ của em gái ta phải trả giá. Làm thế nào đây nhỉ? Ta nên giết hết lũ chúng nó với con dao hay cây dù hay…

Và danh sách những-thứ-dùng-để-giết kéo dài vô tận.

Kamui tắt đèn và quay trở lại, căn phòng giờ tối om, chẳng có gì ngoài tiếng thở của Okita và Kagura và tiếng hai đứa nó nguyền rủa sẽ giết nhau trong lúc lơ mơ ngủ. Cậu đóng cửa lại và nằm xuống tấm đệm của mình, không hề nhận ra Kagura và Okita chỉ giả vờ thoải mái suốt từ nãy tới giờ. Sự thật là, 2 đứa nó đang cảnh giác hết mức có thể để khỏi bị giết, đến mức chúng không dám làm gì khác ngoài giả vờ thân thiết với nhau như thường lệ.

Cái đêm ấy, chằng ai trong 3 người có thể an tâm ngủ.

Kagura không thể ngủ vì cô chắc chắn rằng hoặc Kamui hoặc Okita hoặc cả hai sẽ nhảy xổ lên người cô bất cứ lúc nào. Chúng sẽ giết cô và bỏ xác cô vào một cái túi. Nhưng cô quá mệt mỏi để giữ vững sự cảnh giác suốt cả đêm, nên cô vẽ hai tròng đen lên mí mắt mình và cố ngủ. Tuy nhiên giấc ngủ của cô bị gián đoạn mỗi khi cô nghe thấy bất kì tiếng động nào. Đây đúng là một đêm kinh khủng đối với Kagura.

Okita không thể ngủ vì mặc dù cậu rất mạnh thì cậu vẫn đang ở cùng phòng với hai con quái vật Yato nắng mưa thất thường. Chỉ cần cậu lơ là phòng bị là chúng có thể bẻ cổ cậu dễ dàng, đặc biệt là đứa lớn hơn trông thì cứ cười cợt suốt nhưng thực ra không lúc nào là không lườm cậu đầy sát khí. Thanh kiếm giấu dưới đệm khiến cậu cảm thấy không thoải mái. Đây cũng là một đêm kinh khủng với Okita Sougo.

Kamui không thể ngủ vì lí do khá khác biệt. Cậu cảm thấy điên máu mỗi lần nghĩ tới cái đêm mà Okita và Kagura đã ở cùng nhau. Rất khó để ngủ khi bạn đang tức giận, tin tôi đi. Và mỗi khi Okita trở mình, Kamui đã sẵn sàng nhảy xổ lên người cậu nhóc. Một cử động sai lầm dịch lại sát gần Kagura có thể dẫn đến trận chiến sống mái giữa Kamui và Okita. Dòng máu Yato trong Kamui đang sục sôi hơn bao giờ hết. Và đây cũng là một đêm kinh khủng với Kamui.

Cả ba người bọn họ sẽ không thể kéo dài tình trạng này suốt ba tuần tới. Không đời nào.
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:49 pm

CHƯƠNG 5:

Cái đám ấy đương nhiên chẳng trụ được lâu.

Kagura gục khi đang sửa mái nhà vào ngày thứ 4, kéo theo Gintoki và Shinpachi té lăn xuống đất với mình. Okita bị một trận cảm cúm hành suốt cả tuần liền (chưa bao giờ xảy ra trước đây), thành ra công việc ám sát Hijikata hàng ngày phải gián đoạn. Kamui ngủ gục trên bàn ăn, khiến Abuto lo sốt vó. Cậu nhóc Yato sẽ không-bao-giờ ngủ khi có đồ ăn trước mặt.

Đến cuối tuần, cả ba phải chấp nhận kí một hiệp ước để có thể tiếp tục sống sót. Luật khá đơn giản: Tuyệt đối không được thể hiện hay ngầm-thể-hiện bất kì ý định muốn giết, thông, những trò với dây và nến hay thậm chí r*pe (ý này được thêm vào bởi Kamui) bạn cùng phòng dù bằng lời nói hay hành động. Ai dám phá luật sẽ bị thông chết bởi hai đứa còn lại.

Bí quyết là không giao tiếp hay tiếp xúc với nhau. Okita tí nữa đã phạm vào luật “không r*pe” khi cậu đang thay áo và Kagura bước vào phòng. Với Kagura thì chuyện này khá bình thường, bởi căn phòng vốn dĩ thuộc về Okita, nhưng Kamui không nghĩ vậy. Cậu xồ tới trong vòng 2 giây như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu lắm rồi, suýt nữa phá hủy cả căn phòng, vẫn cười tươi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Cậu cho rằng hành vi đó là “cưỡng bức ngầm” và “hủy hoại sự trong sáng của các thiếu nữ”.

Hai tuần tiếp theo thấm đẫm nước mắt và đau thương, nhưng nhìn chung họ vẫn xoay sở được để sống sót.

Sang tuần thứ 3, Hijikata và Kondo đột nhiên gọi mọi người tới và thông báo rằng Yamazaki đã thu thập đủ thông tin. Các đội được chia ra bởi trò oẳn tù tì (theo Kagura vụ này thật ngớ ngẩn) và cuối cùng cô bị xếp vào cùng đội với 2 tên S cùng phòng. Đùa nhau à, xác suất xảy ra vụ này là bao nhiêu phần trăm chứ? Kondo, Shinpachi, Yamazaki cùng một nhóm; Hijikata, Gintoki và Abuto hợp thành một nhóm khác. Thành ra nhóm còn lại chỉ có thể là Kagura, Kamui và Okita.

"Nghe này", Mayora lên tiếng khi Kagura đang nguyền rủa vận may của mình, "đám Kumoto không biết rõ về khả năng và số lượng của phe ta. Cách tốt nhất để đánh bại chúng là phá huỷ phi thuyền từ bên trong. Chúng ta sẽ lẻn vào theo từng nhóm nhỏ để che mắt họ, sau đó phá huỷ động cơ, vũ khí và kho nhiên liệu trước khi họ kịp tấn công Trái Đất. Không biết điều gì khiến họ dời lại vụ xâm lược lâu đến vậy, nhưng theo báo cáo của Yamazaki, họ sẽ bắt đầu hành động hôm nay."

"Dừng tại đó nào, Ogushi-kun" - Gintoki ngáp một cách lười biếng, gãi gãi cái lưng. Hijikata nghiến răng và ngắt lời anh.

"Tên ta không phải Ogushi! Mà phần nào ở bài diễn thuyết tuyệt vời của ta ngươi không hiểu?"

"Im đi và nghe này. Cái phi thuyền đó to khủng bố, cậu hiểu chứ? Nó thậm chí còn to hơn cả cái bộ sưu tập Mayonaise trong phòng riêng của cậu. Chúng ta sẽ mất cả ngày, thậm chí cả tuần để tìm thấy nhau trong đó, chứ đừng nói là phá huỷ cái mớ kia. Làm sao chúng ta có thể liên lạc với nhau được, hử, Toshi-kun?"

"Đừng có gọi Toshi thân mật thế, đồ đầu quắn" - Hijikata cằn nhằn. *Hắn thật sự rành về mấy vụ này.Ừ thì, dù sao hắn cũng được mệnh danh là Quỷ Đầu Bạc mà. Ít ra cũng phải được như thế.*.

"Ta đã tính cả rồi, Yamazaki!"

"Vâng, thưa Cục Phó." - Yamazaki đáp và chuyển cho mỗi nhóm một chai mayonaise. Cả đám quay sang liếc hắn và nhìn đắm đuối vào Hijikata.

"Hijikata-san" - Okita mở đầu - "Tôi biết trong thế giới của anh, Mayonaise là tiên là phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khoẻ của tuổi già, không gì là không thể với Mayonaise. Nhưng tôi không nghĩ mấy chai shjt này..."

"Không phải shjt, là mayonaise! Và nhìn vào bên trong đi trước khi phán xét tôi."

Kagura giật cái chai từ tay Okita rồi mở nắp. Bên trong cái chai tưởng chừng như vô dụng ấy là 1 thiết bị nhỏ có ánh đèn chớp nháy.

"Woa, cái gì vậy Hijikata-san?" - Shinpachi hỏi sau khi chăm chú nhìn vào trong chai.

"Đó là Truyền-tin-Mayo. Nó sẽ giúp chúng ta liên lạc mà không bị lần ra dấu vết. Với cái này, chúng ta sẽ ổn thôi. Tuy nhiên không thể sạc pin cho nó lúc ở trong phi thuyền được, nên mọi người phải hạn chế sử dụng..."

"SUKONBU LÀ SỐ 1!!!" - Kagura nhấn cái nút trên đỉnh và gào vào Truyền-tin-Mayo. Giọng cô lập tức phát ra từ các Truyền-tin-Mayo khác trong phòng.

"Này, thôi đi..."

"TÔI MUỐN CÓ MÁI TÓC THẲNG MƯỢT!" - Gin gào vào 1 cái Truyền-tin-Mayo khác.

"Thằng nghiện đường kia thôi ngay!"

"OTSU-CHAN TÔI YÊU EM!"

"ANPAN, ANPAN, ANPAN!"

"OTAE-SAN, LÀM ƠN HÃY CƯỚI ANH..."

"Im hết đi! Hò hét vào Truyền-tin-Mayo không biến ước mơ của các người thành sự thật đâu! Và anh đang làm cái quái gì vậy Kondo-san?"

"Ể, anh vừa bày tỏ tình yêu nồng cháy của mình với Otae-san..."

"Tôi không cần lời giải thích của anh!"

Okita giật cái Truyền-tin-Mayo từ tay Kagura và hít một hơi thật sâu: "CHẾT ĐI, ĐỒ KHỐN HIJIKATA! KIỂU DÁNG THIẾT KẾ CỦA CÁI NÀY TRÔNG NHƯ SHJT LÀM TA MUỐN ÓI!"

"Mày nói gì cơ Sougo?! Tên khốn ki...!"

Đại chiến thế giới thứ 3 nhanh chóng bùng nổ và lan rộng. Shinpachi bay vèo vèo trên không do bị Gintoki ném và va phải Yamazaki, kẻ xấu số ngồi cạnh Hijikata lúc nóng giận. Kamui và Abuto ngồi nhai bỏng hóng chuyện hot.

Chẳng mấy chốc, cả bọn đều kiệt sức, Hijikata thở hồng hộc và cố tiếp tục buổi thảo luận kế hoạch.

"Đá..đám óc heo bọn mi...chắc cũng đã biết...ôi cái lưng của tôi...chúng ta hiện chia ra làm 3 nhóm. Cánh cửa vào phi thuyền...sẽ được mở vào 12h30, nên nhớ chuẩn bị...và chộp lấy cơ hội ngay khi có thể...Tôi sẽ đưa cho mỗi nhóm một bản...bản đồ...và mọi người hãy đợi ở những địa điểm đã được đánh dấu trong đấy...ngay khi bọn chúng rời khỏi phi thuyền...nhóm của Sougo sẽ đánh lạc hướng để chúng ta có thể lẻn vào. Sougo, cố lôi được...càng nhiều thằng ra khỏi phi thuyền càng tốt, hiểu chứ?"

"Ể, vậy là tôi phải làm tuốt tuồn tuột mọi việc à, Hijikata-san?"

"Vậy cậu nghĩ vì sao trong đội mình có 2 Yato hử? Họ là bộ tộc mạnh nhất và cũng nắm rõ nhất về người Kumoto. Đương nhiên là tôi sẽ trả thêm lương làm ngoài giờ cho cậu."

"Vẫn không công bằng. Đội anh cũng có Abuto mà."

"Nghe này", Hijikata bắt đầu mất kiên nhẫn, "nếu tôi bảo cậu âm thầm lẻn vào cái phi thuyền đó mà không gây sự với ai, cậu có làm được không?"

"Không. Tôi phải bem vài thằng trước khi lẻn vào." - Okita trả lời ngay tắp lự.

"Hiểu vấn đề chưa? Giờ thì mọi người gói gém đồ đạc rồi xéo đi. Gói đồ đủ dùng cho ít nhất là 5 ngày. Bản đồ địa điểm chúng đổ bộ nằm trên bàn. Cầm lấy rồi lo thu xếp đồ cho xong đi."

Mọi người đứng dậy và thả lỏng tinh thần bằng vài cuộc đối thoại nho nhỏ. Gintoki bắt lấy cơ hội, rỉ thầm vào tai Kagura, Shinpachi: "Bọn em biết vụ này nguy hiểm đến thế nào chứ? Không có Gin Vĩ Đại bên cạnh bảo vệ cũng hơi lo lắng...nên...cẩn thận nhé."

"Được rồi mà, Gin-san. Bọn em tự lo cho mình được, nhỉ, Kagura-chan?"

"Tất nhiên. Chẳng việc gì phải lo lắng cả. Kiểu gì em cũng chết sau anh!"

"Bọn nhóc này..." - Gin thở dài với một nụ cười nhỏ trên môi. Anh vỗ nhẹ vào đầu Kagura và Shinpachi. "Đừng để bị giết đấy. Khi chúng ta gặp lại, hãy cùng hy vọng rằng cái phi thuyền đã vào bãi phế thải, được chứ?

"Được! Gặp lại anh sau, Gin-san, Shinpachi."

Kagura vẫy tay rồi bỏ đi. Ánh mắt rực lửa của cô tràn đầy quyết tâm. *Ta sẽ không để chuyện gì tồi tệ xảy ra với họ. Người ngoài hành tinh hay Kumoto...gì cũng được, ta sẽ hạ gục hết tất cả!*

___________

Thời điểm hiện tại
Địa điểm: Đằng sau bụi cây


"Ta nghĩ chúng mình đến nhầm chỗ rồi" - Kagura lên tiếng, sau khi ngồi ê mông suốt 40 phút liền giữa Okita và Kamui. Kẻ thù của họ tới trễ, hoặc có khi không tới. Có gì đó không ổn ở đây. Okita và Kamui (lại) lườm nhau phát nữa rồi ngó xung quanh.

"Làm sao có thể thế được? Chúng ta làm đúng theo những gì tên người Trái Đất bảo mà." - Kamui lầm bầm, ám chỉ không ai khác ngoài cục nợ đang chen ngang giữa buổi sum họp của anh em cậu.

"Đừng hỏi ta", Okita gắt gỏng nói, "nếu chúng ta đi theo la bàn như ta đã bảo thì đã tới đúng địa điểm rồi và không phải mài mông như thế này."

"Thì sao? Cái la bồn...ngươi gọi nó là gì gì ấy, chắc chắn sai rồi. Xét theo phương vị của các vì sao thì..."

"Ngậm miệng lại đi, cả 2 người!" - Kagura nổi khùng gào ầm lên. Cô vớ lấy cây dù của mình và đứng dậy. Khi chắc chắn không có kẻ thù nào xung quanh, cô chui ra khỏi bụi cây và ngước mắt nhìn chiếc phi thuyền lơ lửng trên trời.

"Em đang làm gì vậy, em gái? Nếu định mạo hiểm thì hãy giao cho tên người Trái Đất làm."

"Hử, ngươi sợ đám Kumoto nhỏ bé yếu ớt ấy sao? Làm ơn đi, bố trẻ ạ, kiếm cho con bé cái đệm đủ dày để nó khỏi bị đau khi ngã từ trên xe đạp xuống nhé!"

"Sợ? Ta á? Ngươi mới là đứa đang run lập cập trong..."

"Thôi ngay!" - Kagura hét lên lần nữa. Lúc còn ở Trụ sở Shinsengumi, ba người bọn họ hầu như chẳng nói gì với nhau bởi họ không muốn sinh thêm hận thù và phá bỏ hiệp ước hoà bình để rồi lại phải dè chừng nhau hằng đêm, nhưng giờ họ đã thoát khỏi nỗi khốn khổ mang tên mất ngủ, tên Sadist và thằng anh trai ngu ngốc của cô cứ gằm gè nhau như 2 con chó hoang. "Trời đã nóng lắm rồi. Ta đói và vẫn chưa thấy bóng dáng kẻ thù đâu cả. Thế nên tạt qua bên đường làm một bữa Dango đi..."

"Ngươi đùa đấy à, Tàu Khựa? Dango vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này ư?"

"...Thì sao nào?"

"Ramen không phải là sự lựa chọn tốt hơn sao? Ta biết cửa hàng này. Nó hơi xa một tí, nhưng nếu chúng ta chạy ào ra..."

Tên đó đang dụ dỗ em gái yêu dấu của ta hẹn hò à? Kamui nghiến răng trong lúc nỗ lực cười tươi nhất có thể; con bé còn quá nhỏ. Không đời nào ta sẽ để nó...

Phịch.

Âm thanh đến từ phía bên kia của công viên khiến cả ba nhảy dựng. Okita, người hiện đang ngồi gần Kagura hơn, ấn đầu cô xuống và cúi sát người phía sau bụi cây. Chẳng mấy chốc, bộ 3 nghe thấy những tiếng bước chân nối đuôi nhau.

"Cuối cùng cũng được giải quyết công việc." - Giọng nói phát ra gần đó. Okita và Kagura trườn về chỗ bụi cây nơi mà Kamui đang ẩn nấp, chăm chú lắng nghe từng lời bọn người kia nói.

"Phải đấy. Bọn người Trái Đất ngu không chịu được, để chúng ta xâm chiếm một cách dễ dàng thế này. Bọn chúng không có lòng tự trọng à?" - Một giọng khác lên tiếng. Kamui mỉm cười đầy phấn khích khi chuyển sang chế độ giết người, Kagura siết chặt cây dù trong tay. *Bọn khốn ngu ngốc đó là người Kumoto, được lắm.*

"Mặc dù vậy, tôi không thể tin là Chỉ Huy lại mắc bệnh tiêu chảy vào đúng thời điểm này. Mùi hôi thối xộc ra từ nhà vệ sinh vào bữa tối hôm qua, và còn gì tệ hơn chứ. Chúng ta phải dời lại kế hoạch gần 50 phút!"

Tiêu chảy á? Kagura quay sang nhìn đồng đội bằng vẻ mặt không-thể-sững-sờ-hơn. Bọn chúng tới chiến trễ và tôi phải mắc kẹt với hai thằng hâm này suốt 50 phút liền chỉ vì Chỉ Huy của chúng bị tiêu chảy á? Đùa nhau à! Còn làm như thể chuyện này nghiêm trọng lắm ấy!

"Psst...Tàu Khựa, Tàu Khựa 2, chúng ta sẽ tấn công chúng trong vòng 2 giây nữa. Một khi bắt đầu, đừng có mải mê đánh nhau mà hãy lao thẳng về phía phi thuyền. Chúng ta chỉ cần gây đủ náo động để các đội khác có thể lẻn vào thôi. Hiểu chưa?" - Okita thì thầm. Kamui nhìn viên cảnh sát Shinsengumi và lặng lẽ bẻ tay. Xem nào, chúng ta còn rất nhiều thời gian để đùa vui trên con tàu đó, Okita à. Tạm thời ta sẽ nghe theo ngươi.

"15 giây nữa."

Kagura chống đầu gối xuống đất.

"7 giây."

Okita ghé sát lại gần Kagura.

"4…"

Kamui đã nhận ra hành động đó...

"3…"

Và đập bốp vào đầu Okita.

"2…"

Okita chống khuỷu tay ra sau.

"1…"

Kagura tức tối đá 2 thằng hâm.

"Đi nào!"
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:52 pm

CHƯƠNG 6:

Kagura lao về phía trước, bắn vài phát đạn vào giữa kẻ thù nhằm phân tán chúng. Bọn Kumoto xoay người né sang một bên.

"Cái đệch gì...!" - Một tên Kumoto cất tiếng chửi thề. Hắn cực kì cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn với làn da rám nắng giống những gã khác. Thế nhưng, điều đó chẳng làm Kagura chùn bước. Cô ngoảnh đầu nhìn hắn với luồng khí hắc ám, ngay sau đó nhảy lên không trung, nện chiếc dù vảo người hắn với sức mạnh khủng khiếp đến nỗi làm nứt cả mặt đất.

"Cái giá cho việc bắt ta phải đợi đến 50 phút, đồ khốn. Thằng Chỉ Huy tiêu chảy của mày đâu?"

Trong khi Kagura đang bận đánh nhau với kẻ địch của mình, Kamui và Okita đã hồi phục sau cú đá của cô, bắt đầu màn tra tấn đậm chất sadist. Okita rút thanh katana đâm kẻ trước đó đã bị Kagura cho một đấm. Ngay sau đó, cậu nhận ra một điều khiến mình sững lại vì ngạc nhiên.

Kiếm của cậu không thể xuyên thủng da hắn.

"Tàu Khựa, quay lại đây!" - Okita cảnh báo, nhưng đã quá muộn. Kagura đấm vào bụng hắn, một cơn chấn động xuyên qua cơ thể cô, như là cô vừa đấm vào một thanh sắt hay thứ gì đó còn cứng hơn thế. Cô hét lên trong đau đớn rồi rụt tay lại.

"Chết tiệt, đau quá!"

"Ngươi cũng không tệ đâu, tiểu cô nương" - Tên Kumoto có vẻ chẳng bị ảnh hưởng bởi cú đấm của Kagura lên tiếng. Hắn mỉm cười, túm cổ Kagura nhấc bổng lên trong sự ngạc nhiên của cô. "Nhưng vẫn chưa đủ mạnh!"

Vừa nói, hắn vừa nện cô bé Yato xuống nền đất. Kagura cảm thấy không khí trong phổi như bị rút cạn, nhưng cô cảm thấy tức giận nhiều hơn là đau đớn. Cô đảo người, dùng tay đẩy mình lên khỏi mặt đất và đá thẳng vào mặt hắn. Tên Kumoto lập tức đi bằng đường hàng không.

"BWAHAHA, giờ thì xem ai đang nói kìa. Sadist, cho ngươi tên khốn này."

"Đừng ra lệnh cho ta." - Okita nở nụ cười sặc mùi S. Cậu đưa thanh katana lên cao cho đến khi có tia sáng mặt trời nhỏ phản chiếu loé lên, đợi chờ khoảnh khắc quyết định khi tên Kumoto rơi xuống. Không ngoài mong đợi, hắn ngã xuống với tiếng thét lên đau đớn hòa cùng khoái cảm khi thanh katana xuyên qua mông mình.

"GYAHHH!"

"Ta biết mình không nhìn lầm mà. Ngươi là dân M, phải không?" - Okita hỏi và cắm thanh katana vào sâu hơn.

"Không, hoàn toàn không đúng, thằng nhãi!"

"Đừng lừa ta! Ta biết ngươi thuộc thể loại gì. Ngươi cố ra vẻ ngầu vật vã ở trường bằng cách bắt nạt lũ trẻ con trấn tiền ăn trưa, còn khi về nhà thì chỉ chờ được đối xử như một con lợn! Ngươi bị bắt làm việc nhà, công việc và chăm lo đồng áng, nhưng ngươi vẫn cảm thấy hạnh phúc khi thấy người khác giận dữ. Ngươi đã vô cùng mãn nguyện! Dân S không bao giờ như thế!"

"Không thể nào...Làm sao ngươi...Ôi lạy Chúa đừng nói với ta...ngươi..."

"Không sai. Ta là hoàng tử S của hành tinh Sadist! Giờ thì lặp lại cho ta, ngươi là đồ con lợn thích được..."

"Khoan đã," Kagura ngắt lời, "cái hành tinh sai lầm của tạo hóa ấy thực sự tồn tại?!"

"Tất nhiên là không," Okita nói và xoay thanh katana. Một tiếng thét khác phát ra từ tên Kumoto trước khi mọi thứ yên tĩnh trở lại. Okita thở dài, rút thanh katana ra. "Aaa, hắn đã ngất đi trong khoái cảm. Ta đoán không giúp gì được rồi."

"Khoái cảm? Ngươi gọi đấy là khoái cảm? Ta nghĩ ngươi vừa giết hắn thì có."

"Ngươi không hiểu đâu, Tàu Khựa. Cơ thể dân M rắn rỏi hơn dân S nhiều, nên chịu đau cũng giỏi hơn. Nhưng giờ thì, chúng ta phát hiện ra một thứ còn quan trọng hơn nhiều. Lớp da của tộc Kumoto vô cùng cứng và dày. Ngay cả cú đấm của ngươi cũng chẳng có mấy tác dụng với hắn. Tàu Khựa 2, xong chưa vậy?"

"Hmm..." - Kamui rời tầm mắt khỏi con mồi đang nằm trên mặt đất với cái cổ bẻ ngoặt sang một bên, nhưng không có một giọt máu nào. "Ta nghĩ ngươi nói đúng. Tay ta không thể xuyên qua người hắn nên đành bẻ cổ bù vào. Thật đáng xấu hổ. Ta muốn thấy máu văng khắp nơi... mà chờ đã, ai là Tàu Khựa 2?"

"Ngươi có thể dừng kiểu nói chuyện kinh tởm đấy không? A, nhìn kìa, thêm một lũ đang tiến về phía này."

Okita và Kamui nhìn theo hướng mà Kagura chỉ. Rất nhiều gã với cơ bắp cuồn cuộn đang tiến về phía họ với tốc độ cao.

"Chúng đây rồi! Bắt tất cả lại!!"

"13... 24... 47... Ok, có hơn 50 tên đang tiến về phía này. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta rút vào con tàu chết tiệt kia rồi. Tàu Khựa, Tàu Khựa 2, đi nào." - Okita nói với cái giọng lờ đờ không chút sức sống, lấy ra khẩu bazooka của mình. Cậu nhắm về phía đám đông đang lao tới, cười, và bắn.

"Sadist! Ngươi lấy đâu ra khẩu bazooka thế?!" - Kagura hỏi trong lúc chạy sau Kamui, tiến tới sợi dây dẫn đến cánh cửa của con tàu. Okita cười khẩy.

"Mỗi người đều có một khẩu bazooka trong tim. Tàu Khựa, nếu ngươi là một người đàn ông thực sự, ngươi có thể lấy ra bất cứ khẩu bazooka chết người nào từ bên trong bản thân mình."

"Thật sao?! Thế nghĩa là ta cũng có thể làm được à?!"

"Em gái bé bỏng, đừng có tỏ ra nghiêm túc thế với lời của hắn. Tất cả đều là sự dối trá che đậy bản chất đen tối của hắn. Mà này, ai là Tàu Khựa 2?"

Họ dừng lại, leo lên sợi dây và đặt chân vào một căn phòng nhỏ lạnh lẽo trên con tàu bằng thép. Okita nhìn quanh, phát hiện ra một cánh cửa sắt nặng với cái máy quét bên cạnh. "Chết tiệt, chúng đặt hệ thống quét ở đây."

"Đừng lo." - Kagura huýt sáo và bỏ chiếc túi sau lưng xuống. Cô cho tay vào bên trong tìm kiếm thứ gì đó - "Chắc chắn chúng sẽ bám theo chúng ta. Chỉ việc dùng một trong số chúng để qua được cái máy quét... À há, tìm thấy rồi."

"Cái gì thế? Và ai là Tàu Khựa 2?" - Kamui nỗ lực hỏi lần nữa trong khi em gái anh đứng dậy, tỏ ra thích thú với thứ đang cầm trên tay.

"Tên khoa học của nó là tamagoyaki, vật chất đen. Đại tỷ làm cho chúng ta ăn, nhưng cơ hội sống sót sau khi tiêu hóa thứ này là rất thấp. Vì thế, nếu không thể làm tổn thương bọn Kumoto từ bên ngoài vì lớp da cứng của chúng, thì hãy tiêu diệt chúng từ bên trong."

"...Đấy là tội ác đấy, Tàu Khựa. Kể cả bọn Kumoto cũng không đáng bị như thế." - Okita lẩm bẩm khi cậu nghe thấy âm thanh của những kẻ đang leo lên sợi dây mà không biết địa ngục nào đang chào đón họ. Kagura ném vật chất đen vào mặt bọn chúng.

"AGHH, là độc!"

"Có thứ kinh tởm gì đấy rơi vào mắt tôi!"

"Mẹ ơi, cứu con!"

"Nhanh lên, sadist!" - Kagura hét lên. Cô và Kamui còn đang bận chống lại lũ người Kumoto bằng cách ném vật chất đen. Okita túm lấy tóc một kẻ vừa thò đầu lên khỏi sàn nhà, banh mí mắt hắn ra, đập mặt hắn vào máy quét, chờ đợi và nghe thấy một giọng nữ robot vang lên.

"...Quá trình quét không thành công. Có chất không xác định chắn ngang. Hãy loại bỏ..."

"A, chết tiệt." - Okita dùng ống tay áo lau sạch vật chất đen bám trên mặt tên Kumoto. Từ tay áo cậu phát ra thứ âm thanh như thể vừa tiếp xúc với acid. Sau đó, cậu liên tục đập mặt hắn vào máy quét cho đến khi máu phun ra.

"Quét đi, con điếm!"

"Làm ơn đừng gọi tôi là điếm. Quá trình quét không thành công. Người sử dụng là một kẻ bất lịch sự. Có máu trên máy quét. Hãy loại bỏ ngôn ngữ bẩn thỉu và...

"Đê ma ma. Ta có thể gọi ngươi bằng bất cứ cái tên gì ta muốn." - Okita nói và lau khuôn mặt chàng trai tội nghiệp lên bức tường trắng. "Giờ thì ngừng than phiền và quét đi. Nếu không..."

Chiếc máy quét dường như nhận ra âm điệu sadist trong lời nói của Okita. "Quá trình quét hoàn thành. Bạn có thể vào."

Cánh cửa trượt mở ra. Okita quay lại gọi hai anh em kia. "Tàu Khựa, Tàu Khựa 2, cửa mở rồi! Nhanh lên!"

"Ngươi lâu quá đấy!" - Kagura đáp lại và đá kẻ đang túm lấy vai cô. Cô chạy tới cánh cửa bên cạnh đối thủ của mình và nghe thấy tiếng cót két phát ra từ ống dẫn nối gian phòng lại với nhau. Trông chúng như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

"Tên khốn, nhanh lên!" - Kagura hét gọi Kamui, người vẫn đang mải mê chiến đấu với nụ cười sát thủ trên môi, đắm chìm trong trận chiến của mình đến mức không nhận thấy sàn nhà đang rung chuyển do chấn động. Kagura chửi thề và chạy về phía anh trai mình.

"Kamui! Dẹp nó đi, thằng khốn!"

"Tàu Khựa... Chết tiệt!" - Okita quăng gã kia xuống sàn nhà để chặn không cho cánh cửa đóng lại, và cậu sẽ không cần đối phó với cái máy phiền phức kia lần nữa. Cậu lao về phía Kagura khi sàn nhà sụp xuống, tạo thành một cái lỗ lớn sâu gần như vô tận bên dưới họ. Kagura dừng lại đầy ngạc nhiên khi cô cảm thấy phía dưới không có trọng lượng và rơi ngược vào bóng tối, cao hơn rất nhiều so với mặt đất.

Khốn kiếp, Kamui... Kagura thầm nghĩ. Mặc dù bây giờ ta không thể không quan tâm đến ngươi, ngươi vẫn có thể đẩy ta vào chỗ chết? Mọi thứ như thước phim quay chậm. Cô ngẩng đầu lên và bất ngờ nhìn thấy thứ gì đó lóe sáng trước mắt mình.

Tấm lưng rộng của Kamui đang quay về phía cô. Hệt như cái lúc họ chia tay nhau ở hành tinh quê nhà. Cái lúc cậu nói cô thật vô dụng và không cần cô nữa. Rồi thứ gì đó màu cam sáng, dài và mạnh mẽ lại xuất hiện. Thứ giống như một sợi dây. Thứ mà cô có thể nắm lấy.

Kagura vươn tay...

nắm lấy bím tóc của Kamui.

-------------------------------------------

Kamui rất mạnh và anh biết điều đó.

Anh là con trai của Umibouzu, vị anh hùng được ca tụng là người mạnh nhất vũ trụ. Anh là người của tộc Yato, với dòng máu chiến binh chảy trong huyết quản. Anh du hành trong không gian cùng với cấp dưới của mình, giành lấy danh tiếng mà bất kì kẻ nào nghe tới cũng phải hổ thẹn.

Thế nhưng, để có thể lộn ngược lại bằng đôi chân đang treo trên một ống sắt với hai người lủng lẳng trên tóc mình là một điều vô cùng khó với bất kì ai, kể cả Kamui.

"Kagura...em gái bé bỏng...yêu quý... Em đang khiến tóc ta bật khỏi da đầu luôn rồi đấy. Làm ơn...thả ra."

"Nahh~" - Kagura rên rỉ trong lúc nắm chặt hơn bím tóc của Kamui. Những mảnh vụn của thanh sắt, ống, phế liệu rơi xung quanh cô và đối thủ của cô vào lỗ hổng lớn từng là sàn nhà. Lí do duy nhất họ còn sống là vì Kamui đã quấn chân mình quanh một ống sắt lớn. Đó là quãng thời gian đủ dài để vượt qua cái không gian lớn, trống rỗng, và Kagura đủ nhanh để nắm lấy tóc cậu. Kết quả, Kamui hiện đang bị treo ngược với Kagura túm lấy bím tóc anh và Okita bám quanh eo cô.

"Không, em đang làm anh hói giống lão bố vô dụng đấy. Anh cầu xin em, cả đời anh còn đang ở phía trước. Anh không thể bị hói." - Kamui cố gắng mỉm cười.

"Cả đời ta cũng đang đặt trên chùm tóc của ngươi đấy, anh trai. Theo đúng nghĩa đen. Ta không bỏ được. Sao ngươi không bỏ ra để ta trèo lên cho dễ, hử, Sadist?" Kagura cúi xuống nhìn Okita - kẻ đáng ra phải là người cứu cô, chứ không phải kéo cô xuống địa ngục cùng hắn.

Okita lấy chân Kagura làm giá đỡ. Cậu nắm lấy cuộc sống thân thương của mình và trả lời: "Không đời nào. Ta không đủ can đảm gặp chị mình trên trời nếu ta chết một cách thảm hại thế này, thậm chí còn không giết được Hijikata."

"Ngươi có một người chị? Cô ấy chết rồi sao?"

"Phải. Tên chị ấy là Mitsuba...mà bây giờ đâu phải lúc để nói về người đã khuất, đúng không?"

"Ngươi vẫn còn sống hả, tên người Trái Đất? Sao ta không thấy ngươi?" - Kamui hỏi, có chút ngạc nhiên vì tên yếu đuối kia vẫn còn sống.

"Vì ta bám được vào người em gái ngươi. Nhìn xuống thêm tí nữa thì sẽ thấy."

Kamui đưa đôi mắt màu xanh của mình nhìn xuống và thấy tay Okita đang quấn chặt quanh người Kagura. Khuôn mặt gần với trái tim còn chân thì quấn quanh chân cô.

Kamui gần như giãy nảy - "Này, bỏ bàn tay dơ bẩn của ngươi khỏi người em gái ta. Ngươi đang ám quẻ nó và kéo cả ta chết chùm đấy."

"Ta đã nói là ta không làm được, Tàu Khựa 2. Sao ngươi không đưa tay hay một thứ gì đó ra đây?"

"Tàu Khựa 2 là thằng nào?! Đây, nắm lấy tay ta." - Kamui đưa tay xuống. Kagura ngước nhìn và gạt nó qua một bên.

"Không đời nào. Ta mà bỏ tóc ngươi ra, chắc chắn ngươi sẽ thả ta xuống."

"Hử? Trong mắt em anh độc ác vậy sao? Anh không bao giờ..."

Ta không có hứng thú với kẻ yếu ớt như ngươi.

Giọng nói vang lên trong đầu Kamui từ một nơi nào đó trong quá khứ của anh. Kamui dừng lại, nhìn sâu vào mắt em gái mình chỉ để thấy sự ngờ vực. Đó không chỉ là sự ngờ vực nữa, với cái cách mà ta đã phản bội nó...

"Hãy tin anh lần này, em gái. Anh hứa sẽ không buông tay."

"Ngươi hứa? Ngươi nghĩ ta sẽ đặt niềm tin vào ngươi lần nữa chắc? Ta không từ bỏ đâu. Ta sẽ sống sót và trở về Tiệm Vạn Năng."

"Anh xin thề bằng niềm kiêu hãnh của một người Yato. Anh thề với Đức Phật, Chúa và Shogun-sama là anh sẽ không buông tay. Vì thế, đừng làm anh bị hói. Giống ông bố đần độn là điều cuối cùng anh mong muốn."

Kagura nhìn xuống Okita và xem xét lựa chọn của mình một cách cẩn thận.

- Tiếp tục bám lấy tóc Kamui, đến lúc nào thì chúa mới biết.

- Tin tưởng Kamui và ngoẻo.

- Tin tưởng Kamui và sống.

- Đạp thằng S xuống, cơ hội sống thêm 20%.

- Tự tử tập thể. Xuống địa ngục chịu đựng 2 ngòi nổ hạt nhân đang nóng giận.

Rõ ràng, lựa chọn số 3 là cách tốt nhất để sống sót và thoát khỏi nơi này. "Được rồi. Thế nhưng nếu ngươi dám bỏ bọn ta, ngươi sẽ phải trả giá đắt đấy, rõ chưa?"

"Ok. Đây." - Kamui đồng ý ngay lập tức và đưa tay ra lần nữa.

Kagura đưa tay lên, ngập ngừng, và nắm chặt lấy bàn tay của Kamui.
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:56 pm

CHƯƠNG 7:

“Một…hai...OHRAA!” - Kamui vung tay lên cao khi cậu cảm thấy bàn tay nhỏ bé của em gái trong tay mình. Kagura và Okita (kẻ chính thức bám dính lấy eo Kagura) bay lên không trung và hạ cánh an toàn phía trước cánh cửa với một tiếng động lớn.

“Ối...Tàu Khựa, ngươi nặng quá. Xuống khỏi người ta ngay.”

“Đây là thái độ của ngươi với người mà 2 giây trước ngươi còn dính chặt lấy hả?! Ta đã cứu ngươi đấy!”

“Và ta cũng đã liều mạng cứu ngươi trước đấy. Ngươi nên bỏ qua hành động mà xét tới chủ đích của nó chứ."

“Nếu chủ đích là tất cả, thì ta đã đạp ngươi xuống rồi."

Sau khi rũ bỏ được sức nặng trên đầu, Kamui lộn người lại một cách dễ dàng, đi dọc theo đường ống về phía 2 bạn trẻ vẫn còn mải mê tranh cãi. Cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy Kagura vẫn an toàn. Chỉ có vài vết xước trên làn da trắng tái của cô.

“...Chủ định của ta trong sáng tựa tuyết.”

“Trong sáng? Tất cả những gì ngươi có là một cục đen tối, đồ Sadist! Nếu người bám lên eo ngươi là ta, ngươi sẽ chẳng ngần ngại đạp ta xuống...”

“Thôi đừng lãng phí năng lượng với tên người Trái Đất này nữa.” - Kamui nói với nụ cười toả nắng và đưa tay đỡ Kagura lên. Kagura nhìn sang hướng khác, nhớ đến sự ấm áp mà cô cảm nhận được, nhưng chỉ chốc lát sau, cô quyết định tự mình đứng dậy mà không hề ngoái lại nhìn anh trai.

Okita đi về phía cánh cửa nơi tên Kumoto vẫn còn bất tỉnh trên sàn nhà. Cánh cửa lẽ ra đã đóng nếu không có cơ thể to lớn của tên đó chặn lại.

Okita vỗ nhẹ vào vai hắn: “Để bày tỏ lòng biết ơn vì đã giữ cửa cho bọn ta, ta sẽ để ngươi về với bạn bè của mình”, và ném hắn xuống lỗ.

“Tàn nhẫn quá.” - Kagura nói trong khi lướt qua cậu về phía bên kia cánh cửa. Kamui theo sau với nụ cười nhỏ trên mặt. Okita liếc nhìn cái máy quét, một cảm giác thù ghét không rõ ràng dấy lên.

“Con điếm...”

----------------------

“Chúng ta đang ở đâu?” - Kagura hỏi một cách buồn chán. Họ đã đi đọc theo cái hành lang nhỏ này hơn hai tiếng đồng hồ, và đến giờ vẫn chưa thấy điểm kết thúc. Quang cảnh y xì nhau, đều là kim loại sáng bóng. Trần nhà u xì nhau, đều là những miếng kim loại hình vuông. Sàn nhà y xì nhau, đều là kim loại cứng. Và khuôn mặt bạn đồng hành cũng y xì nhau, Okita và Kamui.

“Nếu ta biết thì giờ này cúng ta đã chẳng còn ở đây.” - Okita lẩm bẩm. Kagura nhìn quanh và trông thấy cậu đang lơ mơ ngủ với cái mặt nạ che mắt. Cô nghiến răng, tung một cú đấm phát chết luôn vào cái khuôn mặt gợi đòn ấy.

“Im đi! Nếu không có câu trả lời thì đừng bình luận về câu hỏi của ta!”

Okita né một cách dễ dàng với đôi mắt bên dưới lớp mặt nạ đỏ. “Giờ không phải lúc để kích động, Tàu Khựa. Ngươi đang đến kì hay bị gì thế? Cuối cùng thì các hooc môn đó cũng tác động được đến ngươi rồi à?”

“Thằng khốn! Ta đã phải nhìn cái bản mặt của ngươi suốt hai giờ rồi. Một người không thể nào giữ được bình tĩnh khi có một thứ xấu xí đến vậy đặt trước mặt họ hai giờ liền.”

“Hầu hết mọi người định nghĩa ‘xấu xí’ là ‘một mảnh nghệ thuật tạm ổn được tạo ra bởi Chúa’.”

“Cả Chúa và những kẻ đó đều cần phải đi khám lại mắt!” - Kagura hét lên, vô cùng tức giận. Cô đưa nắm đấm lên cao và chĩa thẳng về phía Okita. “Đây, để con giúp gương mặt đó trang điểm một chút , Chúa ạ!”

Ngay lúc đó, họ nghe thấy tiếng bước chân phía bên trái dãy hành lang.

Nắm đấm của Kagura lập tức xoay chuyển, túm cổ áo Okita kéo vào một khoảng nhỏ cạnh hành lang để ẩn nấp. Kamui nhảy vào phía sau cô, hai anh em thò đầu ra từ phía sau bức trường.

“Tại sao đội mà chúng ta gửi đến Trái Đất lại muộn thế? Lẽ ra họ phải trở về rồi chứ?” - Một giọng cất tiếng hỏi.

Người kia trả lời: “Nah. Với tên Chỉ Huy Ỉa Chảy thì khó mà nói trước được. Hẳn là hắn đang làm một bãi trong bụi cây. Tôi nghĩ họ thậm chí còn chưa bắt đầu xâm lược Trái Đất.”

Chúng ta nên làm gì với hai thằng đó đây? Kagura hỏi Kamui và Okita qua ánh mắt sau khi quan sát một thời gian. Okita có chút bối rối, quay lại nhìn cô với ánh mắt cố truyền tải thông điệp:

Ngươi cần vào nhà tắm? Có trường hợp khẩn cấp?

Hử? Em vẫn đang bật bếp ở nhà? Kamui đưa ánh mắt đó về phía Kagura với sự ngạc nhiên. Rõ ràng, cả ba người họ đều không hiểu người khác đang nghĩ gì.

Cái gì?! Ngươi muốn để chúng yên ư?! Kagura hét lên với ánh mắt của mình.

Ngươi đang muốn xả?! Ngươi định làm thế ngay tại đây và ngay bây giờ?! Mắt Okita mở lớn hơn.

Ể?! Không chỉ bật bếp, em còn để quên quần áo ướt trong máy giặt nữa?! Kamui mắt chữ o, mồm chữ a.

Chúng ta không thể để yên cho chúng được! Chúng đang đi về hướng này! Kẻ ra tay trước là người chiến thắng, không phải sao?

Không phải làm một bãi, mà là đang đến kì?! Ngươi đang đến kì thật hả?! Chà, ta không ngờ đấy!

Không chỉ bếp và quần áo ướt, cả cửa em cũng không khóa luôn?! Bất cẩn quá đấy em gái!

Trong khi ba người họ đang nhìn nhau với đôi mắt banh ra hết cỡ, một giọng nói robot nữ thông báo điều gì đó đến tất cả mọi người trên phi thuyền.

“Trường hợp khẩn cấp, có kẻ xâm nhập trên tàu. Tôi nhắc lại, có kẻ xâm nhập trên tàu. Xin hãy tập trung tại phòng họp ngay lập tức.”

“Cái gì?! Đi thôi!” - Hai gã Kumoto quay người chạy trở lại. Okita và Kamui nắm lấy cơ hội này, cả hai bắt lấy cánh tay của Kagura, kéo cô về phía đối diện.

“ARGHH! Đau quá! Làm trò gì thế?!”

“Phải, ngươi làm trò gì thế, thằng nhãi Trái Đất?” - Kamui hỏi với nụ cười nhẹ trên khuôn mặt. “Buông nó ra ngay lập tức.”

“Ngươi nghĩ ta đang làm gì? Ta sẽ đưa nó tới nhà vệ sinh gần nhất.” - Okita đáp, kéo tay Kagura mạnh hơn một chút.

“Kagura không cần tới nhà vệ sinh. Nó cần về nhà và để ta dạy cách tắt bếp, sấy khô quần áo và khóa cửa trước khi có tên trộm nào vào bên trong!” - Kamui nói, kéo thậm chí còn mạnh hơn trước.

Kagura, người đang đứng giữa mớ lộn xộn này còn bối rối hơn cả. “Các ngươi đang nói gì thế?! ỐI!”

“Bỏ ra đi, Tàu Khựa 2! Ngươi không hiểu về chuyện phụ nữ đâu! Chủ đề này rất nhạy cảm!”

“Thật vậy! Rõ ràng là tên Samurai tóc trắng chưa từng dạy em gái ta về nữ công gia chánh! Người duy nhất còn lại để dạy dỗ nó là ta, anh trai nó!”

“ỐIII!” - Kagura hét lên đau đớn. Cô nghiến răng, dùng sức mạnh siêu việt của mình giật mạnh cả hai tay cùng lúc, kết quả là một bên Okita, một bên Kamui bay lên không trung và đập mặt vào nhau.

“Các ngươi bị gì vậy?!” - Kagura hỏi hai thằng con trai đang quỳ trên sàn nhà ôm mặt trong đau đớn. Kamui từ từ bỏ tay ra để trông thấy một vết bầm lớn trên trán, còn môi dưới của Okita vẫn đang chảy máu.

“Gì đây? Ta không thể nhớ bất cứ chuyện gì xảy ra trong vòng 5 phút trước.” - Kamui nói trong kinh ngạc. Sự việc vừa rồi đã khiến cậu mất trí nhớ tạm thời.

“Tôi không muốn nhớ lại. Chẳng có gì xảy ra cả. Quên nó đi. Chúa-sama, con không muốn nhớ lại...” - Okita lặp đi lặp lại với cái tay che trên miệng. Trán hắn có vết bầm và môi dưới của mình bị chảy máu... thế có nghĩa là...mình...mình... hôn trán hắn?!

“Thôi nào. Đứng dậy và đi ngay trước khi chúng ta mất dấu chúng.” - Kagura nói với hai người còn lại trong nhóm rồi chạy theo hướng hai tên Kumoto vừa đi. Kamui cùng Okita đứng dậy, Okita dành cho Kamui một cái nhìn lúng túng.

“Chuyện gì đã xảy ra, tên người Trái Đất? Tại sao môi dưới ngươi lại chảy máu, và tại sao ta lại chẳng nhớ gì cả?”

“Chẳng có chuyện gì đâu. Chỉ là một cơn ác mộng. Chỉ là quá khủng khiếp, ghê tởm, xoắn quẩy...” - Okita trả lời và chùi môi mình. Không biết gì quả là hạnh phúc...

------------------------------

Bọn Kumoto tụ tập trong một căn phòng được gọi là phòng-họp, nhưng thực chất trông nó chẳng khác gì cái chuồng lợn. Dơ bẩn, hôi thối và toàn một lũ đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Hoàn toàn quá ghê tởm với một quý cô như Kagura, người đang ẩn mình phía trên ống thông gió.

“Eo ơi, mùi này còn tởm hơn đống đồ chưa giặt của Gin-chan.” - Kagura khẽ phàn nàn và bịt mũi. Okita liếc nhìn lên và nhếch mép.

“Chúng ta đều biết nhiêu đây chẳng là gì với ngươi cả. Đừng có cố làm ra vẻ quý cô, Tàu Khựa.”

Kagura tỏ vẻ bất mãn với cậu, nhìn xuống cái lỗ nhỏ ở ống thông khí, nơi vài tia sáng lọt qua. Cô chăm chú nhìn một người dường như là lãnh đạo của chúng. Hắn rất cao, vạm vỡ với làn da rám nắng, hoàn toàn trái ngược với người Yato có làm da nhợt nhạt, nhạy cảm. Tóc hắn màu nâu sẫm, đôi mắt có màu cam. Hắn mặc một bộ trang phục Trung Hoa với áo choàng màu lục tối quấn quanh cổ. Sự khát máu từ cơ thể hắn có thể nhìn thấy ngay cả khi ở khoảng cách rất xa, nhưng là một phiên bản khác của Kamui. Nhìn hắn chẳng khác gì mấy tên côn đồ.

“Nghe đây, lũ khốn!” Hắn lớn tiếng. Mọi tiếng xì xào trong phòng lập tức im bặt. Hắn quả thực là thủ lĩnh, được lắm. Kagura nghĩ, nuốt nước bọt.

“Các đội mà chúng ta gửi tới thăm dò Trái Đất đã hoàn toàn bị đánh bại. Họ bị bẫy trở lại tàu và cổng phía Tây bị phá hủy. Không còn nghi ngờ gì nữa, có kẻ xâm nhập trên phi thuyền.”

Những tiếng láo nháo trong căn phòng lại dấy lên.

“Im lặng!” - Hắn hét lên. “Không quan trọng chúng có bao nhiêu người hay mạnh thế nào. Chúng đã đặt chân lên con tàu này, và chúng ta sẽ giết tất cả. Chúng ta sẽ không để niềm tự hào của Kumoto bị chà đạp! Dạy cho lũ cặn bã một bài học để chúng không bao giờ quên!”

“Tuân lệnh!” - Mọi người trong phòng đồng thanh hô to. Thủ lĩnh đưa tay lên ra hiệu im lặng.

“Hiện tại, chúng ta có một vài thông tin về chúng thông qua camera trên thiết bị quét. Nghe và ghi nhớ giọng nói này. Nó là của một trong những kẻ xâm nhập.”

Dứt lời, đoạn video bắt đầu phát trên màn hình lớn. Nó cho thấy hình ảnh một anh chàng Kumoto đang bị đập vào máy quét hết lần này đến lần khác, nhưng không có hình ảnh nào của Okita bị chụp lại. Cậu đứng ngoài phạm vi của camera.

"...Quá trình quét không thành công. Có chất không xác định chắn ngang. Hãy loại bỏ..."

“Quét đi, con điếm!”

"Làm ơn đừng gọi tôi là điếm. Quá trình quét không thành công. Người sử dụng là một kẻ bất lịch sự. Có máu trên máy quét. Hãy loại bỏ ngôn ngữ bẩn thỉu và..."

"Đê ma ma. Ta có thể gọi ngươi bằng bất cứ cái tên gì ta muốn."

Đoạn clip kết thúc với sự phẫn nộ của những kẻ bên dưới.

“Chết thật.” - Okita huýt sáo.

“Tên khốn, sao hắn dám làm nhục Kurumi-chan! Ta sẽ khiến hắn phải trả giá!”

“Đúng thế! Hắn dùng lời lẽ bẩn thỉu trước mặt cô ấy!”

“Hắn gọi Kurumi-chan là điếm!”

“Kurumi-chan là đứa nào?” - Okita tự hỏi. “Chúng đặt tên cho hệ thống máy tính là Kurumi? Chúng đối xử với nó như người thật, mặc dù nó chẳng là gì ngoài một giọng nói robot? Bọn này còn đậm chất Otaku hơn Toshi!”

“Chúng ta nhìn đủ rồi. Những kẻ này thảm hại quá sức tưởng tượng.” - Kagura nói khi phần còn lại của cuộc hội thoại biến thành những thứ vô dụng về Kurumi-chan. Kamui gật đầu đồng ý và ba người họ chậm rãi bò trở lại nơi mà mình đến. Đi được một lúc thì bỗng nhiên dừng lại.

“Ựa...” - Kamui khẽ rên lên khi cậu đột ngột dừng di chuyển. Đường ống dẫn khí dường như thu hẹp lại, đặc biệt là phía này. “Anh nghĩ mình bị kẹt rồi, em gái.”

“Hử? Quay lại đi!”

“Vấn đề là ở đó. Anh không tiến cũng không lùi được.”

“Đùa nhau à.” - Kagura gắt. Cô quay ra sau nhìn Okita. “Này, thằng S, đẩy ta và ta sẽ đẩy hắn.”

“Cái gì?!” - Kamui thốt lên. “Không. Ngươi không-được-phép chạm vào mông em gái ta, thằng yếu đuối.”

Okita cười đậm chất sadist. Cuối cùng cậu cũng thấy vài thứ thú vị sau một quãng thời gian dài nằm trong ống dẫn bốc mùi. “Ồ, được thôi.” Sau đó, cậu đặt tay trên lưng Kagura và đẩy cô về phía trước.

“Dừng lại.” - Kamui nói, lớn giọng hơn một chút.

“Ngươi đang định làm gì hả, anh trai? Ngươi đang bị kẹt đấy!”

“Ta không cần ngươi giúp. Ta có thể tự ra được!”

“Rõ ràng là ngươi không thể.” - Okita nhếch mép và đẩy Kagura mạnh hơn. Cuối cùng, Kamui bật ra khỏi ống dẫn khí. Cậu trườn về phía trước vài bước và quyết định dành cho thằng khốn này những lời từ sâu thẳm trái tim mình.

“Ta sẽ giết ngươi một ngày nào đó khi chuyện này kết thúc, thằng nhãi Trái Đất.” - Kamui nói trong khi ngoảnh lại với nụ cười hắc ám trên chiếc mặt nạ bình thản của mình.

“Ta rất muốn xem ngươi cố gắng thế nào.” - Okita cười đáp lại.

Kagura thở dài, cảm thấy đầu choáng váng. Nơi này quá nhỏ, chỉ vừa đủ không khí để thở. “Nhanh lên! Ta sắp chết ngạt rồi!”

Ngay khi rời khỏi nơi chật chội đó, cả ba người hít một hơi không khí trong lành. Sau đó, bắt đầu tìm nơi có thể nghỉ đêm.

“Trong phòng tắm?” - Kagura đề nghị.

“Tởm quá. Sao không giết đại một thằng nào đó và cướp phòng của nó?” - Kamui nói.

“Chúng biết rằng chúng ta đang ở trên con tàu này. Làm thế sẽ thu hút sự chú ý và chúng ta không đủ sức để đấu với chúng suốt đêm.” - Okita phân tích. Cậu nhìn quanh và thấy một căn phòng nhỏ cất giữ rất nhiều hộp rỗng. Dựa vào lớp bụi cho thấy không ai bước vào căn phòng trong suốt một thời gian dài. “Ở đây thì sao?”

Kagura chăm chú nhìn bên trong. Cũng không bụi bặm lắm, và có không khí lưu thông trong phòng. Căn phòng cách hành lang chính khá xa, cô lập hoàn toàn.

Sau đó, cô nhận thấy một thứ vô cùng đáng sợ khi quét mắt qua căn phòng lần nữa: kích thước của nó. Nó quá nhỏ, nếu họ ngủ ở đây, họ sẽ phải hít chung một bầu không khí.

“Ôi, không đời nào...”

“Ổn rồi. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.” - Kamui nói trong lúc bước vào phòng, không muốn thể hiện bất cứ sự yếu đuối hay kén chọn nào trước mặt tên người Trái Đất. Okita cũng bước vào, mặc dù cậu cảm thấy đây sẽ là đêm cuối của cuộc đời mình với hai trên Yato tính khí thất thường. Cả hai đều có ý định giết cậu. Kagura làm một khuôn mặt khó chịu, nhưng cô quá mệt mỏi để tiếp tục tranh luận. Trong phòng của Okita, họ có không gian lớn, lớn hơn nhiều và gần như không nhìn thấy người khác. Nhưng trong căn phòng nhỏ bé này, chắc chắn xung đột sẽ xảy ra.

Kagura gửi lời cầu nguyện cuối cùng đến Gin-chan và Shinpachi, trước khi đóng cánh cửa phía sau lưng mình.

Cái này, không còn gì nghi ngờ nữa, chính là địa ngục dành cho cô vào ban đêm.
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 10:59 pm

CHƯƠNG 8:

Kagura đá mấy cái hộp trong khi Kamui mở chúng và lôi ra một cái chăn mỏng. Okita ngáp, ném mấy cái hộp vào góc. Ba người họ đang chuẩn bị dựng lều trại ngủ qua đêm thì truyền tin Mayo trong túi Okita kêu.

"...Sougo, cậu ở đó chứ? Hết."

"Tôi đây, Hijikata-san" - Okita ấn cái nút xuống và trả lời. Cậu ra giữa phòng ngồi, 2 người kia cũng làm theo. "Sao anh chưa chết vậy? Chết dùm đi, đồ khốn. Hết"

"Thằng lỏi con khốn kiếp! Mà này, mọi người trong nhóm cậu không sao chứ? Các thành viên của nhóm MaSuYa đều ổn. Hết"

"MaSuYa cái khỉ gì vậy, Mayora? Hết" - Kagura tò mò hỏi. Cô lôi hộp Sukonbu và bắt đầu nhai nhóp nhép.

"Là tên nhóm của chúng tôi. Ma từ Mayonaise. Su từ đường (Sugar). Ya từ Yato. Khoan đã...đừng nói với tôi là các cô cậu chưa đặt tên cho nhóm nhé? Hết"

"Họ có tên nhóm ư?!" - Kagura rú lên. Chắc chắn tên khốn Mayora vừa mới nói móc cô. "Sadist! Tại sao chúng ta chưa đặt tên cho nhóm?"

"Ta cũng muốn biết vì sao đấy." - Okita nói giọng vô cảm. "Ngươi ít tuổi nhất trong nhóm, lẽ ra ngươi phải có nhiều sáng kiến mới lạ chứ. Không thể tin được là mình để lão Hijikata dẫn trước, kể cả là dẫn trước một trò vô cùng vớ vẩn."

"Vậy cùng đặt tên cho nhóm nào." - Kamui phấn khởi nói. "Ta muốn đặt là...Những Kẻ Hủy Diệt Vũ Trụ"

"Ngươi là kẻ duy nhất muốn hủy diệt vũ trụ ở đây!" - Kagura la lối ông anh trai. "Vậy... 'Ngày xửa ngày xưa có một cô bé Trung Hoa' thì sao?"

"Quá dài. Và cái tên đó chỉ nói về mình ngươi!" - Okita búng vào trán cô, sau đó nhặt cái Truyền-tin-Mayo lên và bấm nút. "Hijikata-san, thực ra, chúng tôi đã đặt tên cho nhóm rồi. Là 3SKINGS. Hết."

"3SKINGS?! Sadist, ngươi đặt tên kiểu gì vậy?!" - Kagura rú lên và cố gắng giật cái Truyền-tin-Mayo từ tay cậu với sự hỗ trợ của anh trai, người hiện đang ôm cứng lấy chân Okita để cậu không thể chạy thoát. Không hiểu sao, rõ ràng là tên nhóm rất quan trọng với hai anh em nhà này. Okita quay lưng lại và càu nhàu.

"Bình tĩnh đi, Tàu Khựa, Tàu Khựa 2! Nghe ta nói này...Ối! Đừng có kéo tóc nữa! Hai người các ngươi đều có thứ rất quan trọng bắt đầu bằng chữ S, phải không? Cứ dùng cái tên đó đi!"

"Sougo, 3SKINGS là gì vậy? Hết." - Giọng của Hijikata vang lên từ Truyền-tin-Mayo. Hắn hào hứng quay lại nhìn tên Samurai tóc trắng và tên Yato đằng sau. *Chúng ta mất hơn 2 tiếng mới nghĩ ra tên nhóm ngầu vờ lờ thế này, chắc chắn sẽ ăn đứt cái tên của 3 đứa chết tiệt kia!*

Kagura thừa cơ hội giật lại Truyền-tin-Mayo từ tay Okita. "3 nghĩa là 3 người trong nhóm..." - Cô nhìn Okita, kẻ đang bị Kamui thắt cổ, như thể cần cậu cho một lời gợi ý. Nhưng tên Sadist vẫn còn đang bận thở lấy thở để, nên cô bất chợt nảy ra suy nghĩ. "Và S là đại diện cho những thứ bọn ta thích! Ví dụ, S của ta là...là... Sukonbu! Ta là nữ hoàng Sukonbu! Hết!"

"Không tệ, em gái!" - Kamui buông tha cho Okita và giải thích ý nghĩa từ S của cậu. "S của ta là...ừm...Sát! Hết."

"S của tôi...dĩ nhiên là từ Sadist. Hãy chết vì ung thư đi Hijikata. Hết" - Okita, người vửa lấy lại nhịp thở đều đặn, đứng đằng sau 2 anh em Yato nói. Cậu có thể nghe tiếng nghiến răng kèn kẹt của Hijikata, Gintoki và Abuto văng vẳng đâu đó trong con tàu. *Tên nhóm chúng ta quá đỉnh!*

"Ừm...Nhóm Cứu viện của Otae-san đây. Mọi người trong nhóm đều ổn. Hết" - Là giọng của Kondo từ Truyền-tin-Mayo.

"Thật á? Nhóm Cứu viện của con khỉ đột cái đó? Mấy người không nghĩ được cái tên nào hay hơn à?! Về nhà và tự xem lại mình đi! Hết!" - Giọng của Gintoki vang ra từ Truyền-tin-Mayo.

"Nói lại lần nữa và chúng tôi sẽ không tha cho cậu đâu, chủ Tiệm Vạn Năng! Nếu Otae-san mà là khỉ đột thì cô ấy chắc chắn sẽ là con khỉ đột xinh nhất hành tinh! Hết!"

"Á! Ngươi vừa gọi cô ấy là khỉ đột. Thật không nên như vậy, Khỉ đột à. Ta sẽ mách cô ấy! Hết."

"Ấy, từ từ đã..."

"Anh gọi chị tôi là khỉ đột và vẫn hi vọng cưới chị ấy ư?! Không đời nào...Tôi sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra!" - Giọng của Shinpachi cắt ngang trước khi nhóm của Kondo chìm vào im lặng. Hai nhóm còn lại quyết định lờ đi sự thật rằng các thành viên trong nhóm họ có thể sẽ quay sang giết nhau ngay bây giờ và tiếp tục cuộc nói chuyện.

"Dù sao, mọi người cũng đều an toàn rồi, tôi chỉ muốn nhắc lại kế hoạch của chúng ta lần nữa. Bây giờ, nhóm 3SKINGS, mục tiêu của nhóm các cậu là gì? Hết."

"Được rồi, đồ Mayora chết tiệt," Kagura khoanh tay như bà chủ, "kế hoạch của nhóm là...ừm... Đầu tiên, bọn ta bắt mẹ của chúng làm con tin. Sau đó cướp sạch tiền của chúng...và cuối cùng là cắt tr*m. Hết"

"AI? Là ai đã dạy cô những thứ này? HẾT!"

"Gin-chan." - Kagura trả lời, cả Kamui và Okita đều bị sốc, quay lại nhìn cô. Tên Samurai đã dạy nó điều hoàn toàn độc ác và dã man! Cắt tr*m? Kể cả khi 2 bọn ta là những tên Sadist thì cắt tr*m kẻ khác vẫn là quá độc ác! (Bọn ta thấu hiểu nỗi đau mà!)

"Kagura-chan, đừng quên rằng phải cắt tr*m trước rồi mới giết chúng, ok? Em phải cho chúng tận hưởng sự đau đớn của việc tận mắt chứng kiến tr*m mình bị cắt. Đó là bài giảng của thầy Ginpachi đã truyền cho em trước khi bước vào trận chiến. Hết."

"Rõ! Hết!"

"Ngươi dạy cái quái gì cho con bé vậy, đồ đầu quắn?! Ngươi thật quá bệnh hoạn..."

"Nào nào, họ dạy gì cho học sinh tiểu học khi bị một tên lạ hoắc bám đuôi? Họ bảo đám trẻ phải nhắm ngay chỗ hiểm của thằng cha đó mà tung cước! Tôi chỉ mượn cách giáo dục cơ bản của họ để dạy Kagura thôi..."

"NGƯƠI ĐI HỌC Ở CÁI TRƯỜNG NÀO VẬY?!"

"Gin-chan," Kagura gọi khi nghe thấy âm thanh rè rè và tiếng kim loại đập vào nhau từ 2 thanh kiếm, "anh ổn chứ? Hết."

"Đừng lo cho anh! Anh chỉ đang giáo dục lại thằng nghiện mayonaise ở đây thôi. Này, chơi bẩn vừa thôi, đồ... Hết!"

"Cố lên, Danna! Giết chết tên khốn Hijikata đi! Hết!"

"Chờ tới khi anh gặp mày xem, Sougo! Anh chắc chắn sẽ..."

*Beep*... *Beeeeeeep*

"Họp nhanh thật" - Kamui ngáp và nằm xuống tấm đệm màu lục ở trên sàn. Kagura nhìn cái Truyền-tin-Mayo nay đã im hơi lặng tiếng với vẻ mặt thộn ra, có vẻ như cuộc họp vô nghĩa kết thúc rồi. Họ còn không kịp xem lại kế hoạch. Đám đàn ông thật vô tích sự.

"Tàu Khựa, chuẩn bị ngủ đi. Ta tắt đèn đây." - Okita nói, nhịp nhịp cái chân ở gần chỗ công tắc đèn. Kagura quay lại tìm chỗ nằm của mình, và cô nhận ra chỉ còn chỗ trống duy nhất cô có thể ngủ trong căn phòng hẹp này, chính là chỗ...





...trống bên cạnh Kamui, kẻ đang vỗ vỗ lên tấm nệm xanh (như thể) có ý mời gọi. Hắn toét miệng cười (ngu si) để khiến chỗ ấy trông mời gọi hơn.

"Ôi Chúa ơi..." - Kagura tự đấu tranh tư tưởng với chính mình. *Em chỉ có thể đi xa được tới đây thôi, Gin-chan, Shinpachi. Làm ơn hãy khắc từ 'Nữ hoàng Kabukichou' lên bia mộ em.

-----------------------------------

Địa điểm: Đâu đó trên con tàu, gần phòng động cơ.
Cùng lúc đó...

"Ngươi có nghĩ nhóm 3SKINGS sẽ ổn không?" - Gintoki hỏi Hijikata, kẻ đang nằm cạnh những cái ống. Hắn ngáp và co mình vào chiếc chăn mỏng. Hijikata, Cục Phó ác quỷ nổi tiếng của Shinsengumi, lầm bầm và nhắm mắt lại.

"Ta không biết cô gái tóc đỏ ra sao, nhưng ta chắc chắn Sougo sẽ ổn. Vì sao ư? Vì cậu ta là Hoàng tử S của hành tinh Sadist."

"Bớt tự phụ đi", Gintoki khịt mũi, "đừng quên rằng Kagura-chan của bọn ta là người tộc Yato. Con bé cũng là nữ hoàng của Kabukichou. Đừng đánh giá thấp nó"

"Vậy ư? Sougo của bọn này..."

"Kagura của bọn ta thậm chí còn..."

"Nếu ai trong số họ sống sót," Abuto lặng lẽ chen vào 2 người, "thì đó chắc chắn là đội trưởng của tôi." Hai tên Samurai liếc mắt nhìn, nghĩ ngợi, và quyết định im lặng.

-------------------------------------

Quay trở lại với nhóm 3SKINGS

"Ta không ngủ được" - Kagura lẩm bẩm trong bóng tối. Cô trở mình, thấy không thể di chuyển bởi chân trái của Kamui đang gác lên bụng cô. Cô cố trở mình sang phía khác, và khốn khổ gặp tình cảnh tương tự khi mặt cô vùi vào cổ Okita. Mũi của cô đập vào quai hàm cậu.

"Ngươi đang cố quyến rũ ta hả, Tàu Khựa? Không có tác dụng đâu"

"Đứa điên nào muốn quyến rũ ngươi chứ?! Ta không ngủ được. Mà ở đây chật quá. Ta muốn ra ngoài!"

"Đây, em có thể nằm xích lại phía anh, em thân yêu." - Kamui cười, đưa ra lời đề nghị trong khi lườm Okita. Thằng nhóc này nhất định sẽ được ghi tên đầu tiên trong danh sách Cần-Phải-Xử của mình!

"Ngươi chẳng giúp được gì cả khi gác chân lên người ta thế. Ta không thể ngủ. Ta cần sự phân tán. Ai giúp ta đi?!"

"Đây," Okita đưa cho cô thanh katana, "nghe nhạc đi và ngậm miệng lại."

Kagura vui vẻ cắm tai nghe và nhắm mắt, mong mình có thể ngủ sớm và thoát khỏi cơn ác mộng này. Kamui cười, nhìn em gái và nằm xuống. Okita thở dài, nhân cơ hội Kamui không nhìn mình, quay sang liếc Kagura trong khi cô thở ra một hơi dài...

Yên bình được một lúc thì có tiếng ai khóc đánh thức 2 người.

"Ai đang khóc vậy?" - Kamui ngồi dậy hỏi. Okita lắc đầu và cả 2 quay sang nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Kagura.

"Ừm..em thân yêu? Có chuyện gì vậy em? Thằng khốn người Trái Đất này làm gì em đúng không? Cái gì? Hắn đã làm gì? Ta thề ta sẽ tát vỡ mồm ngươi bằng bím tóc của ta!"

"Nó không hề nói gì và ta cũng chưa làm gì nó! Ngươi suy nghĩ bậy bạ gì trong đầu vậy? Tàu Khựa, đừng khóc nữa và nói chuyện với ta này." - Okita nói rồi giật tai nghe ra. Kagura thổn thức, lau nước mắt.

"Vì...vì...cảm động quá! Pedoro...Pedoro đã...cú đánh gục và chạy..."

"Trong tất cả mọi thứ, ngươi lại chọn nghe Hàng xóm Pedoro à?!" - Okita thở dài. "Đừng lo, Tàu Khựa 2. Phim này còn khiến Hijikata-san khóc nữa là. Ta đã tải bản CD drama về máy."

"Pedoro?" - Kamui tò mò hỏi, "hắn có mạnh không?"

"Nah, hắn giống như Hijikata-san tương lai sau khi bị ta cướp cái ghế Cục Phó. Một kẻ mặc mỗi cái quần lót, béo, hút thuốc và vô dụng. Không có gì thú vị." - Okita cầm lấy thanh kiếm MP3 từ Kagura: "Trả cho ta. Ta không thể ngủ khi ngươi cứ nức nở cả đêm bởi mấy thể loại phim truyền hình này. Vả lại, trẻ em phải đi ngủ sớm nếu muốn phát triển."

"Ít ra hãy nói cho ta nghe đoạn kết được không? Ta chưa nghe hết."

"Ochizu không bị lạc, nhưng bị tên hàng xóm khác bám đuôi, Takaomi. Cô chết và được tìm thấy 3 ngày sau."

"Cái gì? Còn lâu đi! Pedoro sẽ cứu cô ấy, ta chắc chắn."

"Ngươi nghĩ một thằng béo mặc quần lót như hắn sẽ cứu nổi cô ấy à?"

"Ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa. Ngươi bệnh quá." - Kagura nói và nằm xuống. Okita nhún vai, đặt tay dưới đầu. Được rồi, đến đâu nhỉ!? À phải. 238 xác chết Hijikata-san lạnh lẽo. 239 xác chết Hijikata-san ngu si. 240 xác chết Hijikata-san khoả thân, bị làm nhục. Hijikata-san...

"322 loài chết. 323 loài chết..." - Kamui tụng.

"Tôi không thể ngủ. Không thể ngủ..." - Kagura hát.
...

"Này...hai anh em ngươi dừng lại được không?"

"Hử," Kagura cười, "một kẻ đếm xác khỏa thân của Mayora như ngươi có tư cách nói câu đó ư? Thôi đi ạ. Có thể ngươi không biết, nhưng thực ra ngươi đếm rất to đấy "

"Tốt thôi," Okita cúi người xuống dí sát mặt lại gần Kagura, "Ta sẽ không đếm xác chết của Hijikata-san nữa, vậy tốt hơn hết cả ngươi và anh ngươi cũng nên im miệng."

"Ta sẽ im ngay khi ngươi tránh xa khỏi em gái ta." - Kamui cười, lăn lại gần và đẩy mặt của Okita ra. Cùi chỏ của cậu vô tình đập vào mũi Kagura.

"Ối! Phải để ý chứ, đồ ngốc!"

"Nó nói đúng đấy", Okita vòng chân qua người Kagura đá Kamui. Chân của cậu va vào cô. "Ngươi nên cẩn thận"

"Ngươi nữa, Sadist!" - Kagura gào lên và cố đẩy 2 tên này ra, nhưng căn phòng quá hẹp nên họ chỉ có thể dịch ra xa đúng bằng độ dài tóc của cô. Nhưng dù sao, cả hai đều bị va vào tường với một tiếng 'Bốp'.

"Chết tiệt..." - Okita xoa phía sau đầu - "Đau đấy! Đồ Tàu Khựa khốn kiếp!"

"Đừng nói kiểu bất lịch sự với em gái..."

"Ka...Đồ ngốc! Sao ngươi lại đẩy ta! Ngươi cố ý thế, đúng không?!"

"Không, Kagura. Anh không hề...Ah! Ngươi nghĩ ngươi đang chạm vào chỗ nào của em gái ta vậy? Bỏ tay ra khỏi người nó ngay!"

"Ta mới chỉ chạm vào tay nó! Đừng coi ta như mầm bệnh trong khi ngươi còn bệnh hơn cả ta. Đồ siscom!"

"Cho ta...cho ta ra khỏi đây!" - Kagura gào lên khi cuộc nói chuyện trở thành đánh, đẩy, đấm, đá giữa 2 tên trong căn phòng này. Cả hai đều rút vũ khí ra và cô kẹt ở ngay giữa họ.

"Ngươi tới số rồi, thằng người Trái Đất! Chuẩn bị chết đi!" - Kamui nâng chiếc ô lên.

"Ta sẽ không giết ngươi. Ta sẽ biến ngươi trở thành 1 tên M chính cống!" - Okita rút kiếm ra.

"Dừng lại! Cho ta ra khỏi đây trước rồi hai người muốn làm gì thì làm..." - Kagura nói, cô không thể tìm được vũ khí của mình trong đống hỗn độn này"

"YOSHH~"

"OHRAA~"

"Chết tiệt, ta sẽ đánh bằng tay không! KAMEHAME HA~"

Và cứ như thế, 3 người họ ở cùng nhau trong căn phòng này, đêm dài lại tiếp tục.

-------------------------------------

Trong khi đó...

"Shinpachi-kun, anh muốn đặt tên đứa con đấu với Otae-san là...Johnny. Johnny Isao. Em nghĩ sao?"

"Bước qua xác tôi đã."

"Huhu...mình lại bị bỏ rơi. Mọi người cứ lờ mình đi. Anpan 745, Anpan 746..."
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 11:02 pm

CHƯƠNG 9:


"Hmm..." - Kagura rên rỉ, cố mở mắt ra. Đầu cô choáng váng, còn toàn thân thì đau nhức. Cứ như thể vừa uống say ấy. *Ể...Là do mình nhìn nhầm hay căn phòng trông khác hẳn nhỉ?*. "Cái ếu gì vừa xảy ra tối qua thế này..."

Có cái gì đó động đậy dưới chân cô, khiến cô tỉnh cả ngủ. Kagura nín thở, cúi xuống nhìn, và tí nữa thì khóc thét lên.

Đây, bên đùi trái cô, là quả đầu màu hồng của Kamui. Cậu khẽ cựa mình, ngủ trong bình yên và hạnh phúc.

Và đây, bên đùi phải cô, là quả đầu màu cát của Okita. Với cái băng bịt mắt trên mặt, cậu ta đang lảm nhảm gì đấy về việc ám sát Hijikata.

"DẬY MAU 2 TÊN NÃO ****!"

"Ưm...Ồ, chào buổi sáng, em gái yêu quý" - Kamui cười. Cậu đưa tay ra và phát hiện tay mình đã bị trói lại đằng sau như kiểu bắt cóc trẻ con trên tivi thường thấy.

"Ari? Ai trói tay ta lại vậy?"

"Im miệng đi, Tàu Khựa. Ta đang có một giấc mơ rất đẹp về việc Hijikata rơi xuống đáy của xã hội và hoàn toàn sụp đổ và...Ari? Ai trói tay ta thế này?"

"Không biết. Chúng ta hẳn đã quá ầm ĩ tối qua nên bị bọn chúng phát hiện. Mà thế quái nào bọn mình lại ở đây được nhỉ?" - Kagura nói và vặn vẹo hai cánh tay bị trói, nhưng sợi dây lại quá chắc. Hẳn là nó được chế tạo đặc biệt để...

"Xem nào, hình như anh có nhớ gì đó" - Kamui nhỏ nhẹ nói và ngồi hẳn dậy. "Nếu anh nhớ không nhầm thì sự việc là như thế này..."

-------------------------------

- Hồi tưởng của Kamui -

Giữa trận chiến sục sôi và đẫm máu của họ...

Kagura nhảy lên với cái túi khổng lồ trong tay...

Cái túi đập bốp vào mặt Kamui...

Và bật ngược về phía Okita...

Cậu liền đập mạnh vào cái nút khởi động của quả bom hẹn giờ trong túi…

Và ném nó về phía Kagura, tuy nhiên cô đã né được một cách đầy nghệ thuật…

Cái túi va vào tường…

Có tiếng “tít tít” vang lên…

Và quả bom phát nổ.

- Kết thúc hồi tưởng của Kamui -

-------------------------------

“Thế thì sao nào. Các người tính đổ tội cho ta à?” – Okita hỏi, hai anh em nhà phá hoại quay sang nhìn cậu với ánh mắt đầy căm phẫn và tức giận. “Ta chẳng làm gì sai cả.”

“Ngươi khởi động quả bom chết tiệt đó trong phòng! Bọn chúng hẳn đã phát hiện ra chúng ta do tiếng ồn, chuốc thuốc mê và đưa chúng ta tới đây khi bất tỉnh!” – Kagura gào lên giận dữ.

Okita khịt mũi và lắc đầu: “Không, theo ta nhớ thì mọi chuyện không phải vậy. Ta không nghĩ là mình có mang theo bên người. Nào, giờ thì thử nghe lại câu chuyện theo phiên bản của ta nhé…”

-------------------------------

- Hồi tưởng của Okita -

Hijikata lăn đùng ra chết.

- Kết thúc hồi tưởng của Okita -

-------------------------------

"Chính tại ngươi mà bọn ta phải ở đây. Chắc chắn là tại ngươi."

"Ồn ào quá đấy, Tàu Khựa." - Okita ngáp - "Có gì đâu mà phải xoắn hết cả lên thế. Chỉ là bị bắt thôi mà. Chuyện nhỏ."

"Này, tên người Trái Đất," - Kamui trườn tới và ghé sát lại gần mặt Okita, phô ra cả bộ mặt tươi cười đầy sát khí. Cái ăng ten của cậu giật giật. "Nhà ngươi có biết sẽ hổ thẹn đến mức nào nếu bọn thuộc hạ của ta khám phá ra chỉ huy của chúng bị bắt chỉ vì ngươi không?"

"Ồ, ta cũng rất muốn được gặp mặt đám cấp dưới của mình. Ngươi không phải là người duy nhất là tai to mặt lớn ở đây đâu. Đừng tưởng mọi thứ đều xoay quanh mình, Tàu Khựa 2."

"Không có cách nào để rời khỏi đây sao?" - Kagura hỏi 2 thằng hấp đang dùng chân đạp nhau trối chết. "Khốn nạn thật. Này bọn cặn bã ngoài kia! Ta biết bọn ngươi có ở đó nên vác mặt vào đây và cởi trói cho ta mau!"

Cánh cửa bật mở, 3 tên lính gác Kumoto khoác áo choàng đen dày bước vào. Okita và Kamui dừng đánh nhau trước khi Kagura nhổ toẹt ra sàn nhà: "Nào, nhanh lên trước khi ta giết hết tất cả các ngươi KORA!"

"Đứa con gái nhỏ người Trái Đất không có quyền đàm phán với chúng ta" - Một trong những tên lính nói. Hắn nhìn Kagura như thể đang toan tính điều gì đó.

Hắn đang đoán số đo 3 vòng của con bé à?*, Kamui tức giận nghĩ, *tên khốn đó! Ngực của em gái ta cỡ 7...

Hắn chắc đang ngắm làn da của nó - Okita nghĩ. Máu nóng sục sôi trong người. Này, nói cho mà biết, da nó thậm chí còn trắng hơn bên dưới chỗ...

"Em nghĩ là chúng ta nên tách đứa con gái ra, thưa Chỉ Huy. Nó có vẻ nguy hiểm." - Tên lính nói. Kamui và Okita há hốc mồm.

Tay Chỉ Huy, sau khi thấy sự bất mãn hiện ra trên khuôn mặt của những kẻ xâm lược, mỉm cười. "Được rồi, ngươi có thể đưa con bé tới xà lim khác."

"Ồ, không. Ngươi không biết mình đang làm gì đâu." - Làn khói đen hắc ám toả ra từ Kamui. Cậu nhịp nhịp chân một cách thiếu kiên nhẫn.

"Sai lầm lớn đấy, anh bạn. Trả Tàu Khựa lại đây. Nó là nô lệ của ta. Ta cần 2 cái cúp trên đầu nó để làm vài bãi vào." - Okita gầm gừ.

"Ý tưởng hay nhỉ. Đằng nào ta cũng cần tới nhà vệ sinh." - Kagura hăm hở đứng dậy.

"Tàu Khựa/ Em thân yêu!" - Hai bạn trẻ đồng thanh kêu lên. Kagura quay lại, lè lưỡi ra lêu lêu rồi bỏ đi cùng gã Kumoto phía sau. Cánh cửa đóng sầm lại sau khi họ rời phòng.

"Này, thằng khốn!" - Okita nguyền rủa và đứng bật dậy cùng lúc với Kamui. Họ vật lộn, lén lút tìm cách tháo sợi dây ra nhưng hoàn toàn vô ích.

"Nào, giờ thì", tay Chỉ Huy nhếch mép cười với cả 2, "cùng thảo luận một việc vô cùng quan trọng nào. Ai trong hai đứa bay gọi Kurumi-chan là đ..đ..đi...điếm?!"

-------------------------------

"Phù..." - Kagura thở dài nhẹ nhõm khi sợi dây trói được tháo ra. Cô hiện đang ở trong một căn phòng nhỏ trống hươ trống hoác. "Làm tốt lắm. Ngươi cũng không phải là hoàn toàn vô dụng."

"Đó là lời khen à?" - Tay lính Kumoto bẽn lẽn hỏi, cởi chiếc áo choàng nặng nề ra, để lộ khuôn mặt vô cùng quen thuộc. Miệng hắn ngậm một mẩu Anpan. "Thật tình, khá là ngạc nhiên khi đội trưởng Okita không nhận ra tôi. Anh ấy còn phản đối việc đưa cô rơi khỏi chỗ đó nữa. Chết tiệt, anh ấy trông đáng sợ tới nỗi tôi tưởng đầu lìa khỏi cổ tới nơi rồi và không bao giờ còn được thấy cây vợt cầu lông nữa!"

"Đội trưởng Okita của ngươi là đồ vô dụng." - Kagura nói với Yamazaki và chụp lấy cái Truyền-tin-Mayo mà hắn chuyền cho cô. "Nhóm của ngươi đâu, tên Anpan?"

"À, họ ở đâu đó gần trung tâm điều khiển của phi thuyền. Khi các cơ cậu bị bắt, Truyền-tin-Mayo vẫn còn bật nên bọn tôi nghe thấy tất cả. Shinpachi-kun và Cục Trưởng hạ một tên lính để tôi có thể cải trang thành hắn, cướp lại Truyền-tin-Mayo, tịch thu vũ khí của hắn và tìm cách giải cứu ít nhất một người trong số các cô cậu. Tôi định giúp Okita-san, nhưng khổ nỗi, anh ấy giận quá mất khôn nên thậm chí còn chẳng nhận ra tôi."

"Ta bảo rồi, Sadist là đồ vô dụng." - Kagura vươn vai, vớ lấy 2 cây dù và thanh katana của Okita bên dưới áo choàng của Yamazaki. "Cảm ơn đã giúp, ta có thể tự lo nốt phần còn lại. Ngươi nên quay về với nhóm của mình và tiếp tục công việc tại trung tâm điều khiển đi Anpan."

"Tên tôi không phải là Anpan! Là Yamazaki. Ya-ma-za-ki! Tương tự như 'Ry-o-ma' trong Pr*nce of Tenn*s!"

"Ta chẳng quan tâm tên ngươi là Anpan hay Ryoma. Ta đi đây."

"Là Yamazaki! Cô chẳng bao giờ gọi đúng tên tôi!" - Yamazaki khóc lóc đầy tổn thương lúc Kagura rời khỏi phòng. Ngậm Anpan trong miệng, cậu ta đau khổ trèo lên và bám vào ống thông khí trên trần nhà, biến mất trong những tiếng nức nở: "Hức...hức...là Yamazaki mà..."

-------------------------------

"Kurumi-chan là một con điếm bẩn thỉu!" - Okita dùng hết sức bình sinh hét lên ở tông cao nhất mà cái giọng lờ đờ chết trôi của cậu có thể với tới. Hai tên lính Kumoto còn lại nhảy múa trong điên loạn vì tức giận. Chúng không được phép động đến những kẻ câm nhập cho tới khi thủ lĩnh của chúng tới và moi sạch thông tin ra từ họ.

"CÔ ẤY KHÔNG PHẢI LÀ...LÀ CÁI THỨ NGƯƠI VỪA NÓI!"

"Ồ, cô ấy đúng là dạng người như vậy đấy." - Kamui cười, kể cả khi bị trói trong và đương nhiên là đang trong tình trạng dễ bị ăn hành nhất, hai bạn trẩu tre này vẫn nổi máu S lên như thường. "Chẳng qua ngươi không hiểu rõ cô ta thôi. Tối qua, cô ấy lừa dối chồng mình. Cô ấy mở cửa cho thằng khác vào nhà! Thật kinh khủng làm sao!"

"Ừ hứ" - Okita gục gặc đầu đồng ý - "Kể ngươi nghe này, ta phang con nhỏ đó (cái máy quét) mạnh tới nỗi máu chảy ra xối xả (từ đầu của thằng Kumoto)."

"NGƯƠI...NGƯƠI...NGƯƠI...ĐỒ KHỐN!" - Tay Chỉ Huy nhảy dựng lên vì tức giận. Nhìn hắn chẳng khác gì con khỉ trong cái chảo nóng. "TA SẼ GIẾT NGƯƠI VÀ ĐÒI LẠI DANH DỰ CHO KURUMI-CHAN!"

"Quá trễ. Phẩm giá và đạo đức của con nhỏ đó đã suy đồi đến mức không thể cứu vãn được rồi." - Okita bình thản nói. Trong khi tay Chỉ Huy ngu ngốc vẫn còn xoắn xuýt về vụ con điếm...Kurumi hai cáy gì đó, Okita tiến sát lại gần Kamui và cởi trói cho cậu.

"NGƯƠI CHẾT ĐI!" - Tay Chỉ Huy rú lên. Đó là lúc mà dây trói Kamui đã được tháo và cậu chộp lấy cơ hội ngay tức khắc. Cậu túm cổ áo Okita, nhấc bổng Okita lên và ném thẳng vào tay Chỉ Huy đang hăng tiết vịt. Vào đúng giây phút tên Chỉ Huy ngã xuống cùng Okita (người mà Kamui không còn có thể làm lơ nữa, cậu muốn hắn phải chết), Kamui xoay người lại, đấm thẳng vào mặt tên Kumoto còn lại.

"Ối...Tàu Khựa 2, đồ khốn!" - Giọng Okita nghẹn lại khi cậu chà mạnh sợi dây trói ở tay vào mũi thằng Chỉ Huy đã bất tỉnh. Cuối cùng, khi các tia lửa tóe lên, sợi dây cũng đứt.

"Ngươi chậm quá đấy, tên người Trái Đất. Thằng con giai của Kurumi-chan đưa em gái ta đi đâu được nhỉ?"

"Ai mà biết." - Okita xoa xoa cổ tay, vuốt phẳng lại bộ đồng phục Shinsengumi rồi cùng Kamui bước ra khỏi phòng. "Khi nào tìm thấy con nhỏ Tàu Khựa đó, ta phải ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với nó mới được. Sao nó có thể bỏ đi với kẻ địch dễ dàng như vậy?"

"Hẳn là con bé cảm thấy bị làm phiền bởi ngươi." - Kamui nhếch mép. Okita cười "ha - ha" với cái giọng của máy bán hàng tự động.

"Nah, nếu nó cảm thấy bị làm phiền bởi ai đó, thì chắc chắn phải là ngươi. Ý ta là, kể từ khi nó gặp lại ngươi tại trụ sở Shinsengumi, nó vẫn tỏ thái độ chán ghét."

"Ta là anh trai con bé! Vả lại, nó cũng ghét ngươi."

"Vậy chắc nó cảm thấy khó chịu với cả hai chúng ta."

...

Kamui gãi cằm và Okita xoa xoa phía sau đầu. *Chà, thế này thì ngại thật. Tàu Khựa ghét cả ta lẫn tên đó sao?"

"E hèm" - Một âm thanh quen thuộc phát ra từ sau lưng họ. Cả hai bạn trẻ quay lại và thấy Kagura đang đứng đó với vũ khí của họ trong tay. "Đúng vậy, cả 2 ngươi đều vô cùng phiền phức. Nhưng ta không ngu đến thế."

"Em thân yêu ~ " - Kamui thở dài nhẹ nhõm, khuôn mặt cậu vẫn tươi cười hệt như thế kể từ đầu chuyến đi. Okita thì vẫn duy trì được vẻ mặt vô cảm của mình và giật lấy thanh katana từ tay Kagura.

"Ngươi giết gã rồi à?"

"Ngươi thật sự ngu đến thế sao? Thằng Kumoto đáng sợ kia thực chất chỉ là tên Anpan trá hình thôi."

"À, Yamazaki. Lẽ ra ta phải biết." - Okita lẩm bẩm. Họ đi dọc theo dãy hành lang một lần nữa. Kagura lấy Truyền-tin-Mayo ra và nhấn nút.

"Đã cứu được hai thằng ngu. Hết."

"Tốt lắm, Kagura-chan. Em ổn chứ? Lần cuối cùng em có gì đó vào bụng là khi nào? Hết." - Shinpachi hỏi qua Truyền-tin-Mayo. Kagura cứng người lại.

"Lần cuối em ăn...là...là...ựa." Hai anh em Yato lăn đùng ra sàn. Bụng Kamui réo ầm ĩ. "Patsuan, cậu vừa nhắc tới một điều vô cùng hệ trọng. Thôi, thế là hết rồi. Đời tôi hết rồi. Hết."

"Lạy Chúa tôi." - Okita rên rỉ. *Giờ thì mình kẹt với hai tên Yato vô dụng bụng rỗng.* "Dậy mau, Yato-san."

"Không thể..." - Hai anh em đồng thanh rên rỉ - "Người Yato bọn ta không chỉ ăn để cảm thấy no. Bọn ta ăn nhiều gấp mấy lần các loài khác...vì...bọn ta là...chủng tộc mạnh nhất nên bọn ta cần rất nhiều năng lượng để hoạt động."

"Kiếm đâu ra đồ ăn vào lúc này bây giờ?" - Okita gãi đầu suy nghĩ. Kagura ngóc đầu dậy và đưa cậu thứ gì đó.

Vật-chất-đen.

"Xoa cái này lên và da ngươi sẽ trở nên đen hơn giống bọn chúng."

"Ngươi điên à? Nếu da ta bốc cháy thì màu sắc duy nhất còn là sẽ là hồng của máu thịt và trắng dã của xương!"

"Ta biết da ngươi dày lắm, nên nhanh lên và kiếm đồ ăn cho bọn ta!" - Kagura vặc lại, cố gắng nhét vật chất đen vào tay Okita, nhưng Hoàng tử Sadist cố gạt ra bằng tất cả sức lực của mình.

"Không đời nào. Ta đang rất thỏa mãn khi thấy hai kẻ tự cao như các ngươi lê lết dưới sàn. Nếu các ngươi ôm chân ta và nói 'Aaa, thưa Chủ Nhân, hãy cho kẻ tôi tớ này ăn với trái tim độc ác đầy đam mê của Ngài!' , thì có lẽ ta sẽ suy xét lại."

"Được thôi..." - Kamui đồng ý và bò về phía Okita. Cậu siết chặt chân Okita như thể muốn bẻ gãy vậy.

"Aaa, thưa Chủ Nhân..."

"Ối ối ối! Khoan, ngươi bẻ gãy chân ta mất! Tàu Khựa 2, dừng lại! Đau đấy!"

"Ngươi không việc gì phải khổ sở như vậy cả", Kagura thều thào, ánh mắt ô trống rỗng và xa xăm. "Ta sẽ ăn hết vật chất đen rồi chết đây..."

"Đừng làm vậy, Tàu Khựa! Thế là tự sát đấy! Ta sẽ đi tìm thức ăn cho bọn ngươi, được chưa?" - Okita đẩy đầu Kamui ra. Như đã nói, cậu bỏ đi trong khi hai anh em Yato trốn trong một góc nhỏ của hành lang.

5 phút sau...

"Chạy mau!" - Okita lao tới, chĩa khẩu bazooka vào đám người đang đuổi theo họ. Kagura và Kamui há hốc mồm.

"Ngươi làm cái khỉ gì vậy? Bọn ta bảo ngươi đi kiếm đồ ăn, đâu phải kẻ thù!"

"Ừ thì...ngươi thấy đấy, mọi chuyện đang rất là trôi chảy ở căng tin. Bọn chúng không hề nghi ngờ gì cả...cho tới khi một thằng cả gan chen hàng, nên ta tát hắn như sếp lớn tát thằng nhân viên bố láo." - Okita huýt sáo. Cậu chuyển cho mỗi người một quả chuối khi cả ba đang chạy.

"Không thể tin được ngươi, Sadist!" - Kagura bỏ cả quả chuối vào mồm rồi vứt vỏ xuống sàn, dẫn tới nhiều màn trượt-và-té-và-đập-đầu của đám Kumoto: "Hãy trải nghiệm (bằng cơ thể) sức mạnh của Vua Chuối đi!"

"Lối này" - Kamui đẩy cô em gái vào một căn phòng trông có vẻ an toàn. Okita bám theo sau. Cậu dùng thẻ thông hành đã ăn cắp được từ tay Chỉ Huy (vâng, thưa mọi người. Cậu ta là Okita Sougo, vua của các trò chơi bẩn. Mấy người mong đợi gì chứ?) và quẹt thẻ vào cánh cửa nặng nề, cánh cửa mở ra ngay sau đó.

"Căn phòng kia! Tuyệt đối không được để chúng vào đó! Giữ chúng lại!" - Những tên Kumoto hét lên. Cả 3 rút nhanh vào phòng và cánh cửa đóng lại.

"Phù, tí nữa thì chết." - Kagura ngừng thở dốc và gục xuống sau cánh cửa. Sau khi hồi phục lại sức mạnh, cô ngước lên và nhìn thấy một cảnh tượng gần như không tưởng, Okita và Kamui cũng chẳng biết làm gì khác ngoài nhìn chằm chằm: "Woah, cái quái gì thế này?!"
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 11:04 pm

CHƯƠNG 10:

Căn phòng rộng đến vô cùng. Bức tường được nới rộng ra khiến căn phòng trở nên tròn hơn. Kể cả vậy, trong phòng vẫn chật ních những ống dài chứa chất lỏng màu lục với các sinh vật bên trong. Những sinh vật trông giống hệt bọn Kumoto.

"Cái quái gì thế này? Kumoto? Bọn chúng có thói quen ngủ thật kì quặc." - Okita lẩm bẩm với chính mình và gõ gõ lên mặt ống thuỷ tinh. Cái gã bên trong dường như đã chìm sâu vào giấc ngủ, không hề có chút phản ứng nào với âm thanh bên ngoài. Kamui đi lòng vòng xem xét căn phòng trong khi Kagura sửng sốt nhìn quanh.

"100...200...649...Ôi trời ạ, bọn chúng đông như kiến!"

"Lại đây một lúc nào." - Giọng Kamui vang lên từ đâu đó trong phòng. Okita cùng Kagura lần theo giọng nói và thấy cậu ta đang loay hoay với thứ gì đó nhìn giống cái máy tính. "Làm thế nào để sử dụng thứ này nhỉ? Đúng ra mình nên lắng nghe bài giảng của Abuto về những thứ Hài tặc không gian cần biết. Sao lúc đó mình lại phớt lờ nó nhỉ? À phải rồi, vì đó là bài giảng của Abuto."

"Ừm...xem nào..." - Okita nhấn cái nút đỏ to đùng. Cái máy kêu lên bíp bíp và màn hình bật sáng.

"Xin hãy nhập mật khẩu."

"Mật khẩu? Đúng là cái nhọt ở mông." - Kagura lầm bầm. Cô đẩy 2 cậu zai sang một bên và lần ngón tay trên bàn phím. "Đây, hãy để Quý-Cô-Tuyệt-Vời lo việc này."

S-a-d-a-h-a-r-u-Enter.

"Sai mật khẩu. Bạn còn hai cơ hội."

"Ngươi bị ngớ à, Tàu Khựa? Làm sao bọn chúng biết được Sadaharu là ai hay là cái giống gì?" - Okita châm chọc và cốc đầu Kagura. Kamui tặc lưỡi, hùng hổ bước tới như anh hùng bàn phím, tiện thể đạp phát lên chân Okita.

"Để ta thử nào." - Cậu nhóc Yato đầu cam nói với sự quyết tâm mãnh liệt, ngón tay cậu lướt trên bàn phím đầy điệu nghệ.

O-ki-ta-Sou-go-sẽ-bỏ-mạng-dưới-tay-ta-và-cả-những-kẻ-khác-mà-ta-ghê-tởm-Enter.

"Sai mật khẩu. Bạn còn một cơ hội."

"Đó thậm chí không thể tính là một mật khẩu. Đó chỉ là thông điệp mà ngươi muốn nhắn gửi tới ta thôi! Đừng có lẫn lộn giữa đời tư và việc công. Không hay chút nào đâu."

"Ể, còn ngươi thì sao? Chính ngươi cũng muốn giết thằng sếp của mình mà."

"Ai chẳng muốn cho thằng sếp của mình an nghỉ vĩnh viễn. Đó là điều mà mọi người đều khao khát được làm, ta chỉ thực thi vì công lý thôi." - Okita thở dài - "Nhìn xem hai anh em nhà phá hoại bọn ngươi gây ra hậu quả gì này. Chúng ta chỉ còn một cơ hội nữa, làm ăn gì được đây?"

"Sadist, nhìn kìa, có nút 'Quên mật khẩu' trên màn hình. Bọn chúng lập ra hệ thống máy tính này làm cái éo gì, bảo mật Faceb**k chắc?" - Kagura gục gặc đầu và trỏ vào màn hình một cách kinh tởm. Kamui khẽ cười vào giọng điệu châm biếm ấy trong lúc bấm vào cái nút và một tin nhắn hiện ra.

Xin hãy nhìn xuống phía dưới bàn.

"..." Cả ba người liếc nhau rồi cúi xuống nhìn bên dưới bàn máy tính với vẻ mặt hoàn toàn trống rỗng.

Hiển nhiên rôi, có một mẩu giấy ghi chú màu vàng đính dưới đấy đề:

Mật khẩu của máy tính: Kurumi-chan.

"ÔI ĐỆT!" - Kagura chửi thề, gân máu nổi lên. "THẾ THÌ BỌN NGƯƠI CÀI MẬT KHẨU LÀM CÁI ÉO GÌ CHỨ?! VỪA VÔ DỤNG VỪA PHIỀN PHỨC!"

"Ồ, lại Kurumi-chan kìa." - Okita nhổ toẹt, nhập lại mật khẩu. - "Thề với Chúa, con nhỏ này chẳng chịu buông tha cho tôi. Níu kéo sẽ không có hạnh phúc đâu, Kurumi-chan à. Được rồi...chúng ta vào rồi. Mà khoan, cái thứ ngon ngữ quái đản gì thế này?"

"Ồ" - Kamui kêu lên theo kiểu 'thưa cô em biết' - "Đây là các kí tự Yato cổ. Ta đã từng thấy nó ở trường trước đây."

"Vậy sao ta chưa từng thấy qua?" - Kagura tò mò hỏi. Okita lắc lắc ngón tay kiểu tỏ vẻ khinh thường trước mặt Kagura."

"Đó là vì ngươi bỏ bê việc học. Tệ quá, Tàu Khựa à."

Kagura chộp lấy và bẻ ngoặt ngón tay Okita sang một bên, thậm chí không hề chớp mắt. Okita rú lên vì đau đớn.

"Không. Chỉ là vì anh học ở trường lâu hơn em thôi." - Kamui nói, đôi mắt cậu dính chặt vào các kí tự trên màn hình, lo sợ mình sẽ là nạn nhân tiếp theo của Kagura nếu cậu quay người lại và nhắc nhở em gái phải chú tâm hơn vào việc học. Dù vậy, tai cậu vẫn nghe không sót một âm thanh đấm đá hay chửi thề nào phát ra từ đằng sau để bảo đảm em gái mình hoàn toàn không bị quấy rối tình dục. "Ta tìm thấy thứ khá thú vị. Một file có tên là 'Nhật kí'."

"Ồ, ta rất thích đọc nhật kí của người khác. Nó bộc lộ bản chất thật cùa người đó. Ngươi có biết ta từng nhìn qua nhật kí của Hijikata không? Dựa vào những gì hắn viết, rõ ràng hắn là..."

Kagura giơ tay trái lên cắt ngang Okita: "Ta không muốn nghe đoạn còn lại. Nó thật phiền phức và kinh tởm."

"Ngươi phá hỏng hết niềm vui rồi." - Okita khẽ nhếch mép cười với chính mình. Tâm hồn cậu trôi ngược về cái ngày mà cậu lúc tìm tạp chí 18+ dưới tấm đệm ngủ để tống tiền Hijikata, để rồi tìm thấy thứ còn thú vị hơn nhiều. Kamui quay lại nhìn hai người và bấm vào file 'Nhật kí'. Cậu đọc to theo thứ ngôn ngữ mà hai người kia có thể hiểu được:

"Ngày x tháng y năm z, hai ngày trước buổi dạ hội trường. Yukina đá mình."

"...Yukina là con nào?" - Kagura hỏi.

"Là đứa con gái đã đá cái thằng viết nhật kí." - Okita trả lời. Kagura liếc nhìn Okita theo kiểu 'làm như ta không biết điều đó ấy' trong khi Kamui đọc phần tiếp theo.

"Kazumi từ chối đến buổi dạ hội với mình chỉ để vênh mặt lên với Yukina. Khốn nạn thật. Mình muốn chết."

"Mình nhờ thằng bạn thân, Takano, mặc váy giả gái để đi với mình. Cậu ta bảo đã có bạn nhảy. Có người chịu đi với cậu ta sao? Chưa hề nghe thấy cậu ấy nói tới vụ này."

"Mình muốn nằm nhà đêm dạ hội, nhưng mình vẫn chưa sẵn sàng cho Yukina biết không có cô ấy mình vẫn sống tốt. Mình tới buổi dạ hội với chai rượu trong tay."

"Mình thấy Takano hôn Yukina."

"Ba ngày sau, xác của Takano và Yukina được tìm thấy sau phòng tập thể dục. Rõ ràng, hung khí là một chai rượu. Đáng đời chúng nó lắm..."

"Woah, woah. Vụ này bắt đầu trở nên riêng tư quá rồi đấy!" - Kagura dừng Kamui lại. Thế loại chương trình bi hài kịch sau bữa ăn gì thế này? Hắn giết bạn gái cũ và bạn thân của mình!

"Tốt lắm." - OKita vỗ tay đầy hào hứng - "Ta thích tên này rồi đấy. Nhưng mà, hắn chắc phải nhàm chán lắm mới bị con bồ đá để cặp kè với thằng bạn thân. Tất cả nô lệ của ta đều rất trung thành và không bao giờ làm điều gì như vậy."

"Tình yêu là mù quáng, tình yêu là mù quáng." - Kamui thở dài. Liếc thấy những năm tháng tiếp theo được ghi trong nhật kí chỉ toàn là những lời vô dụng về việc trả thù Takano và Yukina, cậu bỏ qua chúng tới khi đập vào mắt cậu là dòng:

"Ngày xx tháng yy năm zz. Dịch bệnh tràn ra. Một nửa dân số đã chết."

"Tình hình này hoàn toàn vô vọng. Không có thuốc chữa."

"Con chó của mình chết."

"Mẹ chết."

"Bố chết."

"Bạn gái cũ và cái thằng đã từng là bạn thân mình đã chết. Bởi chính tay mình."

"Mình là người duy nhất còn sống sót sau dịch bệnh. Không còn ai khác trên hành tinh này cả."

"Mình phát hiện ra một tờ giấy ghi chú cách nhân bản vô tính trong khi tìm thức ăn ở một văn phòng bác sĩ. Cũng nên thử. Ở một mình thật cô đơn quá."

"Mình chế tạo ra một hệ thống máy tính tên Kurumi-chan để giúp đỡ mình trong dự án này. Mình đặt tên nó theo thần tượng siêu anh hùng của mình trên một chương trình TV. Có lẽ mình nên đặt tên nó là Yukina? Nàh."

"Dự án đang tiến hành rất thuận lợi. Trông chúng giống hệt chúng ta; mặc dù vậy, da chúng cứng kinh khủng. Chúng có thể suy nghĩ, nói năng, ăn, và thậm chí mắc bệnh tiêu chảy. Thứ duy nhất chúng không có là bản năng nhạy bén trên chiến trường và kĩ năng chiến đấu của tộc Kumoto. Đây là thứ chỉ có thể trui rèn qua những trận chiến đẫm máu làm nên chiến binh thực thụ. Chúng cần phải tự mình trải qua các trận chiến để học được điều này."

"May mắn làm sao, mình tìm thấy một hành tinh thích hợp. Trái Đất. Mình sẽ để những người nhân tạo trải nghiệm chiến trường tại đây và chiếm lấy hành tinh này. Sau đó chúng ta sẽ lấy lại danh hiệu bộ tộc mạnh nhất vũ trụ...MWUHAHAHAHA."

"Hmm, ra mọi chuyện là vậy." - Okita gật đầu với chính mình khi Kamui đọc xong nhật kí. Kể cả vậy, cậu vẫn không thể không chêm vào: "Nhân tiện, cái đoạn cười đó mi làm dở quá, Tàu Khựa 2 à."

"Vậy á? Ta tưởng nghe nó cũng khá độc ác." - Kamui nói, trầm tư nhìn lên trần nhà. "Tệ rồi. Ta phải sớm học được cách cười này thôi để khi chiếm lấy toàn vũ trụ, ta có thể đứng và cười một cách ngầu nhất có thể. Để ta thử lại. MWUHA..."

"Không phải vậy. Là WAHUHA..."

"Sai hoàn toàn rồi, thằng người Trái Đất. Ngươi có hiểu ta đang nói về gì không? Đại loại là MUAHAHA..."

"HAHA…"

"UWHAHA…"

"GYAHAHA…"

"Đủ rồi đấy! Tai ta không thể chịu được nữa!" - Kagura gào lên sau khi nghe những tràng cười kinh khủng từ hai thằng tâm thần nhất Gintama. Okita cúi xuống và bắt đầu ho sặc sụa trong khi Kamui thử cười bằng các tông giọng khác nhau.

"A~ A lô một hai ba bốn. A~"

"Ngươi học cách cười hay đang học cách thử giọng cho Uta no pr*nce-sama (1) vậy?!" - Kagura hỏi anh trai mình, người đang vuốt vuốt cổ và cố nâng giọng mình lên với cái bản mặt nghiêm túc hệt như lúc giết người. Okita ngừng nôn oẹ rồi ngóc đầu lên.

"Ta đã được vào anime đó rồi. Tuy không phải là nhân vật chính, nhưng vẫn khiến các nữ anh hùng M điên đảo."

"Không tệ đâu, thằng Trái Đất." - Kamui nói sau khi tìm thấy tông giọng thích hợp. Cậu cười. "Nhưng ngươi đã nghe bài MOVE (2) do ta trình bày chưa? Hay hơn hẳn cái bài cuối phim Code: Bre*ker (3) mà ngươi hát. Các em gái trên YouTube gào rú bấn loạn vì ta."

"Vậy á?" - Okita hất tóc sang một bên. "Người ta bảo tóc ta nhìn giống Just*n B*eber đấy."

"Dừng tại đấy đi. Bọn ngươi đang phá hoại anime này!" - Kagura lên tiếng khi cơn bão chém gió không hề có dấu hiệu dừng lại. "Ta biết ta là người khơi mào cho trò này, nhưng bọn ngươi đi xa quá rồi đấy."

"Bình tĩnh," - Okita nói trong khi ngả người ra bàn máy tính và ngáp. "Ngươi và Danna vốn đã phả hỏng cả cái anime này rồi. Thêm vài trò từ ta cũng chả ảnh hưởng gì mấy đâu."

"Thằng Trái Đất, đứng tránh xa cái máy tính ra một lúc. Ta nghĩ ngươi vừa nhấn cái nút gì đấy." - Kamui nói, liếc thấy tay Okita đang đè lên một cái nút vô cùng đáng ngờ. Hoàng tử Sadist đứng thẳng dậy, và cả ba cùng nhìn những dòng chữ kì lạ đang lan ra với tốc độ chóng mặt trên màn hình như virus.

"Ôi, chết tiệt. Làm gì bây giờ?" - Okita hỏi, những dòng chữ cứ lan ra và không có dấu hiệu dừng lại. "Ta nghĩ là chúng ta làm hỏng nó rồi."

"Chúng ta?" - Kagura cùng Kamui lùi lại ngay lập tức như thể Okita là thứ vi khuẩn nào đó. "Xin lỗi chứ, làm gì có 'chúng ta' ở đây? Ta khá chắc người gây ra vụ này là ngươi chứ không phải ai khác, thằng Trái Đất."

"Ta ghét phải thừa nhận điều này, nhưng Kamui nói đúng." - Kagura thêm vào, gục gặc đầu đồng ý. "Ngươi tự mình gây ra việc này."

"Đợi đã. Vậy là bọn ngươi cấu kết với nhau rồi đổ hết tội lỗi cho ta à? Bạn bè thế đấy." - Okita nói với hai anh em, mặc dù cậu biết giữa họ chưa bao giờ có cái gọi là 'tình bạn'. Và sẽ không bao giờ có nếu ba ngươi họ ngủ với nhau mà vẫn phải mở mắt to thao láo để dè chừng.

"Sửa nó đi rồi kể cho Gin-chan cùng tất cả mọi người nghe về vụ này." - Kagura lôi Truyền-tin-Mayo ra. "Này, hai nhóm vô dụng kia, bọn ta tìm thấy thứ khá là thú vị ở đây. Một khi đã xong việc rồi, các người mau tới phòng điều khiển. Hết."

"Aaa, ta không thể làm được nữa!" - Okita bỏ cuộc sau khi đã nhấn thử tất cả các nút trên bàn phím. "Tàu Khựa 2, ngươi sửa đi."

"Ể, sao phải thế?" - Kamui hỏi một cách lười biếng với nụ cười đểu trên môi. Cậu đang cảm thấy rất hạnh phúc khi chứng kiến sự vô dụng của kẻ thù. "Ta không có lí do nào để giúp mi cả."

"Lí do là thứ cuối cùng mà một thằng tâm thần như ngươi cần. Ngươi là người duy nhất có thể đọc được các kí tự này, nên cứ làm đi."

Trong khi cả ba còn đang mải mê tranh cãi xem ai sẽ là người sửa hệ thống máy tính, một cái màn đen âm thầm trùm lên họ và gần như không thể phát hiện ra được. Kamui là người đầu tiên nhận ra, xoay người lại đá vào cái bóng.

Trước sự ngạc nhiên của cậu, cái gã đó chỉ hơi nao núng một chút. Hắn chụp lấy chân Kamui và ném cậu ngang qua căn phòng, đâm thẳng vào tường. Okita cùng Kagura né sang hai bên.

"Chậc" - Kagura vung cây dù xung quanh vào những nơi mà cô nghĩ có kẻ địch ẩn nấp, để rồi thấy chẳng có ai ở đó cả.

"Tàu Khựa, phía trên!" - Okita hét lên. Kagura lăn khỏi vị trí cũ trước khi một cú đánh chết người có thể chạm vào cô. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một bàn tay nắm lấy vai cô và đập mạnh cô xuống sàn.

"Guh…" - Kagura rên lên vì tức giận. Đầu cô choáng váng, mắt cô không thể nhìn rõ. Chân cô trở nên linh hoạt hơn, quét ngang qua sàn nhà, hy vọng sẽ đốn ngã được kẻ địch. Gã này là ai vậy? Hắn khác với những tên Kumoto mà chúng ta đã đánh.

"Hẳn là các ngươi đã ngạc nhiên." - Giọng nói trên đầu Kagura vang lên. Kamui bò ra khỏi cái hố trong khi Okita lườm đối thủ, kẻ đã tách họ ra. Kagura loạng choạng đứng dậy và nhận ra khuôn mặt của hắn.

"Ngươi là...tay thủ lĩnh của đám lợn trong phòng họp!"

"Aaa, ta ngạc nhiên là bọn ngươi còn sống đấy. Quả thật rất đáng khen khi đối thủ của các ngươi lại mạnh như thế này." - Tên Thủ Lĩnh nói với giọng châm chọc. Hắn vứt cái áo choàng sang một bên, để lộ ra cơ bắp cuồn cuộn cùng làn da rám nắng. Nụ cười của hắn có nét gì đó tương tự như Kamui khi đang lên cơn giết người. "Tên ta là Hotsuma, chiến binh thuần chủng Kumoto duy nhất còn sống sót!"

...

"Vậy ra đó là ngươi..." - Okita nói với giọng lạnh lẽo. "Kẻ đã tạo ra con điếm phiền phức, Kurumi-chan?!"

______________________________

Chú thích:
(1) Suzumura Kenichi, diễn viên lồng tiếng của Okita, đồng thời cũng là người lồng tiếng cho Masato Hijirikawa trong Uta no prince-sama.
(2) Hino Satoshi, diễn viên lồng tiếng cho Kamui, người đã trình bày bài Move (nghe bảo là rất hot =)))
(3) Ending song của Code: Breaker - Shiroi Karasu - được trình bày bởi diễn viên lồng tiếng Okita. Theo lời tác giả thì bài này cũng rất nà hay =))
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 11:05 pm

CHƯƠNG 11:

Hotsuma băng qua căn phòng tới chỗ Okita với tốc độ ánh sáng và vung nắm đấm về phía trước. Okita, với kiếm thuât điêu luyện, chỉ có thể chặn đòn tấn công bằng thanh katana của mình. Cú va chạm khiến cậu lùi về sau vài bước.

"Ngươi...cái giọng này...ngươi là kẻ đã gọi Kurumi-chan là đ...đi...điếm, đúng không!?"

"Chính là anh." - Okita nghiến răng, trả lời kèm theo một nụ cười đậm chất sadist. Hotsuma nổi điên.

"Kurumi-chan không phải là điếm! Ta đã đặt tên cho cô ấy theo..."

"Vâng, vâng, bọn ta biết rồi." - Kagura ngoáy mũi trong khi Kamui bước lại bên cạnh cô với nụ cười thản nhiên trên môi. "Ngươi đặt tên cô ta theo tên nữ anh hùng yêu thích của ngươi trên TV, đúng không? Thật là một tên khốn không biết xấu hổ."

"Cuồng Loli, cuồng Loli." - Kamui hát phụ họa theo Kagura. Hai anh em đứng một góc cười khúc khích và thì thầm với nhau như đám nữ sinh trung học đang tán phét và nói xấu sau lưng, hoàn toàn phớt lờ hai người kia.

"Ta cá là hắn có treo poster cô ta trên trần nhà, neh?"

"Em nên cẩn thận với mấy thằng lolicon lởn vởn xung quanh như hắn, em thân yêu. Đừng nhìn vào mắt hắn vì sự an toàn của chính mình; bằng mọi giá tránh xa hắn ở những trạm xe buýt, rõ chưa?"

"Có khi hắn còn là một kẻ bám đuôi nữa!"

"Ta có thể nghe thấy hết đấy! Và ta không phải là lolicon! Mà khoan, các ngươi đọc nhật kí của ta á?!" - Hotsuma hét lên giận dữ và đấm mạnh hơn xuống kiếm của Okita. Hắn hiện đang mắc kẹt tại vị trí này và không thể xoay sở. Kagura và Kamui quay lại nhìn hắn với bản mặt nham nhở, một tràng cười đậm chất sadist phát ra.

"BWAHAHA. Đã thấy sức mạnh của buôn dưa lê chưa? Đã thấy sự tàn nhẫn ẩn giấu bên dưới gương mặt xinh đẹp ấy chưa? Đây mới là con gái, bao gồm cả Kurumi-chan của ngươi nữa!" Kagura hét.

"Im miệng! Kurumi-chan rất đặc biệt! Cô ấy tử tế, hiền lành và chưa kể, ngực cô ấy..."

"Đừng để chứng cuồng Loli của ngươi làm che mất lí trí." - Kamui lắc đầu, tặc tặc lưỡi. "Nếu để ý, chính ngươi cũng có thể nhận ra điều đó. Đó mới là sự tàn nhẫn của các cô gái trẻ."

"Ta không muốn..." - Hotsuma thả Okita ra và dậm chân quay trở lại đối diện với Kamui. Hắn từ từ cúi đầu cho tới khi mũi của họ gần như chạm vào nhau, nhưng Kamui vẫn mỉm cười. "Ta không muốn nghe những điều đó từ một thằng mắc hội chứng cuồng em gái như ngươi!"

Nụ cười như thường lệ của Kamui cứng lại, trước khi cậu rút giày ra ném thẳng vào mặt Hotsuma với sát khí đằng đằng. "Hah, nói lại thử xem. Ta làm sao cơ? Cuồng em gái? Siscom á? Đừng có chọc cười ta! Ta không..."

"Ngươi rõ ràng là sis-com." - Okita nói. Kamui quay đầu lại và mỉm cười u ám.

"Ta không có. Ngươi chán sống sao, thằng yếu đuối?"

"Ồ, vậy sao. Thử xem nhé." - Okita tiến gần về phía Kagura, người đang bận lắc cái Truyền-tin-Mayo bị trục trặc trên tay. Cậu khoác tay lên vai và thở nhẹ vào tai cô: "Đang làm gì vậy, Tàu Khựa..." (ối giời ơi mùi mẫn >///<)

Tất nhiên, cậu không thể hoàn thành câu nói của mình. Kamui lao đến túm lấy cổ áo Okita, ném Hotsuma sang một bên, mặc kệ hắn đập mặt xuống sàn. "Tự quản lý lấy cái tay của mình hoặc là ta sẽ cắt nó ra đem đi trưng bày trong phòng ngủ! Bàn tay bẩn thỉu của người không xứng đáng chạm vào em gái ta!"

"Nói gì đây...ta biết là ta đã đúng." - Okita nhìn sang hướng khác với vẻ mặt lạnh lùng. Kamui - người cuối cùng cũng khôn ra được một chút, nhận thấy mình đã rơi vào bẫy của Okita - bước trở lại và cố gắng cười bình thản nhất có thể trong khi cố che đậy bằng một vẻ mặt thản nhiên.

"Haha...ngươi nghĩ là ngươi đã hiểu ta sao...nhưng ta cũng biết tất cả kế hoạch của ngươi, tên người Trái Đất! Bây giờ ngươi đã biết rằng ta không có siscom, hãy..."

"Điều duy nhất mà ta biết là ngươi chỉ toàn dối trá để che đậy bản chất siscom của mình! Ngươi nghĩ ngươi có thể lấp liếm bằng cách này sao?!"

"Thôi nào, tên người Trái Đất." - Kamui túm cổ áo kéo Okita sang một bên, tránh xa ra khỏi Kagura và thấp giọng nói khẽ. "Không được nhắc đến việc này trước mặt em gái ta! Ngươi chỉ khiến chuyện giữa ta và nó trở nên khó khăn hơn. Đây, ta sẽ cho ngươi 300 yên, nên..."

May cho Kamui, Kagura thậm chí không hề chú ý đến họ. Cô đang gõ gõ lên cái Truyền-tin-Mayo trên sàn nhà với vẻ mặt nghiêm trọng: "Sao nó lại không hoạt động? Chắc tên Mayora đặt hàng kém chất lượng rồi. Mới đập mấy cái đã hỏng! Tên keo kiệt khốn kiếp..."

Hotsuma chậm rãi lết dậy khỏi sàn nhà và ném giày của Kamui sang một bên. Khuôn mặt hắn đỏ hẳn lên do dấu giày của Kamui...hoặc là do giận dữ. Có thể là cả hai. Mắt hắn điên tiết giật giật: "Đầu tiên, ngươi gọi Kurumi-chan là điếm, sau đó đọc nhật kí của ta, gọi ta là kẻ bám đuôi và lolicon..và giờ còn dám ném giày vào mặt ta?! Thật không thể tha thứ...Ta sẽ giết tất cả các ngươi!"

"Ồ, đừng vội thế chứ." - Kamui tránh khỏi Okita và đối mặt với Hotsuma. Cậu dang chân rộng quá vai rồi mở rộng vòng tay: "Ngươi sẽ đánh với ta."

"Nhìn ngươi trong tư thế đó cứ như thằng gay." - Okita nói, dập tắt không khí nghiêm trọng đầy căng thẳng trong phòng. "Như thể ngươi đang nói 'Tới đây nào anh zai. Tôi sẵn sàng phục vụ anh bất cứ lúc nào' hay đại loại vậy." (Tự dưng muốn ship OkiKamui =]])

"Anh trai ta không phải gay!" - Kagura lên tiếng bảo vệ anh mình, hoàn toàn trái với cô lúc bình thường. Kamui quay lại nhìn với đôi mắt long lanh, ngân ngấn nước mắt vì xúc động.

"Cuối cùng em gái yêu quý cũng mở rộng trái tim với anh mình. Nỗ lực của anh đã không..."

"Hắn là dụ thụ (*). Giống như mấy người trong quán bar. Gin-chan từng nói với ta trước đây. Họ không muốn người khác gọi mình là gay bởi điều đó có vẻ xúc phạm, đúng không, dụ thụ?"

"...Anh không phải gay hay dụ thụ!"

"Eh?" Kagura gãi gãi và nghiêng đầu sang một bên. "Ngươi không phải? Nhưng tóc ngươi còn dài hơn ta."

"Em thân yêu", Kamui đưa tay lên ra hiệu 'tạm dừng' cho Hotsuma. "Anh là zai chính cống. Không phải dụ thụ hay gay. Anh thích phụ nữ."

"Và đây, cái bí mật đáng xấu hổ của anh trai ngươi." - Okita đưa tay lên miệng thì thầm với Kagura. "Hắn thích phụ nữ!"

"Các ngươi xong chưa vậy? Ta đợi mệt lắm rồi." - Hotsuma, cái con người bị bỏ quên phải ngồi im xem phim truyền hình gia đình dài tập từ nãy tới giờ, lên tiếng. Kamui tập trung lại và một lần nữa, đối mặt với Hotsuma trong tư thế chiến đấu.

"Bất cứ lúc nào, Kumoto-san." - Cậu cười. Trong chớp mắt, Kamui đã biến mất và gạt chân hất ngã Hotsuma xuống đất. Hotsuma xoay người trong không trung, lặng lẽ tiếp đất cách đó vài mét và lao về phía Kamui đang mỉm cười, người ngay sau đó chặn nắm đấm của hắn bằng một cú đá thẳng vào tay.

Trận chiến bắt đầu trở nên dữ dội, mọi thứ trong phòng bắt bay vèo vèo, lao thẳng tới đầu Kagura hoặc Okita. Hai khán giả cúi thấp đầu để tránh các vật thể bay không xác định và suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo.

"Sadist", Kagura, người vừa bị một cái bàn phím đập trúng, nói. "Ta nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây trước khi dính vài phát nghiêm trọng vào người."

"Đồng ý." - Okita, người vừa bị giày của Hotsuma phi vào mặt, gật đầu. "Chúng ta cũng không có việc gì ở đây. Anh trai ngươi giành hết niềm vui rồi. Đi đâu bây giờ?"

"Để xem..." - Kagura nhìn quanh mớ hỗn độn và trông thấy một cánh cửa nhỏ, cao không quá đầu gối của mình ở phía bên kia căn phòng. Cô không hề nhận ra nó trước đó. "Muốn kiểm tra thử không?"

"Tất nhiên. Đua tới chỗ đó nhé!" - Okita trượt trên sàn như một ván trượt tuyết người. Cậu quay lại nhếch mép cười trong lúc dần tăng tốc. Kagura há hốc mồm.

"Không công bằng! Ta thấy nó trước! Quay lại đây và bắt đầu lại đi, tên khốn!"

Thế là, hai đối thủ cùng nhau đua về phía cánh cửa. Họ nằm sấp xuống và trượt trên sàn nhà thành ra cái máy tính Kamui vừa nhấc lên ném về phía Hotsuma không đập trúng họ. Ngay khi chạm tới cánh cửa, Okita rút thanh katana ra và phá khóa với một nhát chém duy nhất. Cậu mở cửa, Kagura nhanh chóng trượt vào trong.

Hotsuma, người cuối cùng đã nhận ra hai kẻ khác trốn thoát bằng cánh cửa bí mật, chửi thề: "Khốn kiếp...trở lại đây, các ngươi không thể vào đó!"

Nhận thấy đối thủ lơ là cảnh giác, Kamui xoay người và giáng một đòn trúng mặt Hotsuma. "Ngươi nghĩ mình có thời gian lo đến kẻ khác khi đang đấu với ta?"

Okita thò đầu ra khỏi cánh cửa nhắn nhủ những lời sau cùng: "Cậu bé Hotsuma, đừng để tên Khựa 2 sờ mông ngươi nhé, okay?" Sau đó cậu biến mất trước khi một mảnh kim loại phi thẳng tới đầu mình.

"Ta không sờ mông ai cả!"

"Ngươi không bao giờ biết khi nào mình sẽ thay đổi, Dụ thụ-san." - Giọng nói châm chọc của Okita vọng ra từ phía cánh cửa. Kamui nghiến răng trong khi Hotsuma đứng dậy vội vã chạy về phía cửa, chỉ để bị chặn lại bởi Kamui.

"Căn phòng đó có gì quan trọng? Còn quan trọng hơn những thứ bọn ta phát hiện ra ở đây?" - Kamui hỏi. Hotsuma thổ huyết và trả lời:

"Đó không phải việc của ngươi."

"Ngươi nói phải." - Kamui đưa tay lên và mỉm cười một cách đen tối. "Cuối cùng thì, lí do duy nhất ta có mặt ở đây là để tàn sát. À, nhưng đừng lo. Ta đảm bảo sẽ đưa tiễn ngươi với một nụ cười."

--------------------------------------------

Trong lúc đó:

Nhóm MaSuYa

"Hey, Sashimi-kun", Gintoki lẩm bẩm đầy mệt mỏi, "nghỉ ngơi một lát đi. Ngươi ngáy cả đêm làm ta không ngủ được."

"Thật bất lịch sự! Ta không ngáy!" - Hijikata hét lên trong lúc đang hút thuốc. Mắt anh đảo một cách cẩn thận quanh không gian chật, tối mà họ đang đi. Anh đoán đây có lẽ là tầng thấp nhất của con tàu.

"Ngươi không biết đâu. Phần lớn người ta không thể nghe thấy tiếng của mình khi họ đang ngủ." Gin ngáp lần nữa và quay sang nhìn Abuto. "Nói gì đi, Abuto-san?"

"Rồi, chết tiệt." - Abuto gãi đầu. Rõ ràng, dù câu trả lời của ông là gì đi chăng nữa, ông vẫn sẽ kẹt giữa cái màn đấu đá vô bổ của hai người họ như mấy ngày qua. Đội trưởng...Đây là chuyến cuối cùng tôi đi cùng với cậu.

"Thấy chưa, cả Abuto-san cũng đồng ý."

"Anh ta không! Phải không, Abuto-san?" - Hijikata hỏi với giọng đầy mong đợi, trong khi Gin nhìn Abuto với cặp mắt long lanh. Mấy tên này chỉ đang cố lôi mình ra làm trò đùa. Abuto nghĩ. Người bình thường không thể cứ cãi cọ như thế suốt. Vậy nên mình chỉ cần trả lời họ...

"Ừm...Tôi không chắc lắm. Cứ tiếp tục với những gì mình tin tưởng, okay?"

"Wow, thật là một câu trả lời quá kinh điển." - Gintoki vung tay trong không khí. "Không hay chút nào, Abuto-san. Anh nên có chính kiến một chút."

"Anh ta là dạng người 'thích nghi cao, tính cá nhân thấp' phải không?"

"Yeah. Ta nghĩ đấy là tên gọi của dạng này."

Abuto nghẹn họng. Ông chấp nhận việc trồi lên rồi lại lặn xuống trong các tập phim. Ông thực sự không quan tâm mình có phải nhân vật chính hay không. Ông hài lòng với việc chỉ xuất hiện trong đúng 5 giây đầu mỗi tập phim. Vậy, Chúa ơi...Con đã làm gì nên tội? Là một người bình thường trong phim hoạt hình này khó khăn vậy đấy! Con chỉ muốn trở về tàu vũ trụ!

Cuối cùng, như thể Chúa trả lời cho tiếng than thở của Abuto, cả nhóm đi đến cuối đường. Trước mặt họ là cánh cửa với dòng chữ cổ trên đó.

"Nó nói gì vậy?" - Hijikata hỏi trong khi kiểm tra cửa. Kim loại nặng, khóa chặt...không dễ dàng vượt qua...

"Nó nói...Phòng động cơ." - Abuto đọc. Mắt Hijikata sáng lên khi cuối cùng đã tìm thấy một trong những mục tiêu của mình. Anh quay lại phân công nhóm ngay lập tức.

"Okay. Abuto-san, anh có thể tìm thứ gì đó để mở khóa không? Và ngươi, tên đầu quắn khốn kiếp..."

Gintoki gõ cửa: "Xin chào, có ai ở nhà không? Chúng tôi tới giao pizza."

"Nah...ngươi đang làm cái quái gì thế?!"

"Cái...Ta gọi họ mở cửa cho chúng ta."

Hijikata kéo hai người nấp đi cùng mình. Một lúc sau cánh cửa vẫn không hề mở ra, ba người từ từ rời khỏi nơi ẩn nấp. Anh quay về phía Gintoki mà mắng:

"Cái quái gì thế? Nếu chúng thực sự mở cửa và thấy ba kẻ địch đứng trước mặt mình thì sao?!"

"Thì chúng ta bước vào."

"Não ngươi phẳng à? Hay hay nó cũng mọc lông xoăn xoăn giống tóc?" - Hijikata hét lên. Anh hít một hơi thật sâu và thở dài. "Dù sao đi nữa, có vẻ như chúng không có ở bên trong. Hãy tìm chìa khóa và mở..."

Gintoki bước về phía cửa rồi quay lại. Sau đó, anh lấy ra một mảnh kim loại nhỏ và uốn nó, đưa nó vào ổ khóa, tạo ra những âm thanh tách tách nhỏ. Anh liếm môi, xoay nắm cửa, và cánh cửa mở ra.

"Lại đây. Vào đi."

Hijikata mở to mắt nhìn anh. Đây...đây là kĩ thuật bẻ khóa của mấy tên trộm! Sao hắn có thể làm được?!

Ba người bước vào phòng. Đúng như dự đoán, máy móc ở khắp mọi nơi. Cuối cùng, họ tìm thấy một thứ trông giống như nguồn năng lượng. Với tiếng lách tách và và những quả bóng năng lượng phát sáng, không khó để nhận ra nó.

"Đây là một dạng nguồn năng lượng kiểu cũ." - Abuto giải thích cho hai Samurai, ông khá quen thuộc với mấy cái này. "Nếu các ngươi phá hủy nó, con tàu sẽ sụp đổ, trừ khi nó có bản sao lưu. Nếu đã sao lưu, con tàu sẽ bay được thêm một thời gian, nhưng không thể di chuyển."

"Tôi hiểu rồi." - Hijikata cẩn thận nhìn nguồn năng lượng. "Vậy, chúng ta phải xử lý cái này thật cẩn thận rồi tiến tới phòng điều khiển theo lời cô gái Trung Hoa nói..."

"OHRAA!" - Gintoki đập mạnh thanh kiếm gỗ xuống nguồn năng lượng. Trước khi bất kì người nào trong số họ có thời gian để phản ứng, nguồn điện sáng rực lên và nổ tung với một cục khói lớn, buộc họ lùi lại vài bước.

"Thằng ngu! Ngươi... ngươi đã làm gì?" - Hijikata hét lên với tay Samurai tóc bạc, người đang uể oải ngoáy mũi và lau nước mũi lên áo khoác Hijikata.

"Nào, nào...cái gì xảy ra cũng xảy ra rồi. Sữa dâu đã đổ, có khóc cũng vô ích, Ogushi-kun à."

"Kinh quá đấy!" - Hijikata rút thanh katana của mình ra. "Ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ và không kẻ nào có thể nhận ra sự ra đi của ngươi! Thậm chí dù có biết, ta sẽ nói với họ rằng ngươi bị bọn Kumoto xử và..."

"Cảnh sát lên kế hoạch ám sát ư? Đó là lí do tại sao danh tiếng của Mạc Phủ lại càng ngày càng tuột dốc như vậy." Gin lắc đầu. "Ít nhất chúng ta biết rằng chúng đã có một bản sao lưu. Làm nhiệm vụ của mình và rời khỏi đây trước khi con tàu sụp đổ. Dừng việc lãng phí thời gian đi, Mayora-kun! Chúng ta sẽ tiến về phía phòng điều khiển!"

"Một ngày nào đó ta sẽ giết hắn...Một ngày nào đó ta sẽ giết hắn..." - Hijitaka tự nhủ với chính mình và bước ra khỏi phòng. Abuto theo phía sau với nụ cười nhẹ thương xót cho chính mình. Ông quay lại nhìn nguồn năng lượng phía sau vẫn đang lụp bụp nổ đầy nguy hiểm.

Đội trưởng...Dù cậu có tăng lương cho tôi (mà tôi biết cậu sẽ không)...Tôi sẽ không bao giờ làm nhiệm vụ với cậu lần nữa đâu.

______________________________

(*) Nguyên văn là "Homobeast" (Homo: quan hệ với người đồng giới). Chả biết dịch thế nào nên chém bừa theo sở thích =]]
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 11:08 pm

CHƯƠNG 12:

Bóng tối đột ngột bao phủ khi con đường hẹp lại dần. Năng lượng bị bòn rút khỏi cơ thể cô gái, cánh tay thương tổn nặng nề… Nhưng thứ đau nhất hiện tại lại là cái bụng trống rỗng đang réo ầm ĩ.

“Sadist…Ta muốn nghỉ. Trường hợp khẩn cấp.”

Okita ngừng bước và lùi về chỗ Kagura đang dựa vào bức tường một cách mệt mỏi. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt trắng nhợt nhạt mỗi khi cô thở. Hiển nhiên với bản tính sadist trời cho, Okita không bao giờ để lỡ dịp chọc ngoáy cô nàng.

“Yếu rồi hả Tàu Khựa?”

“Ngậm...ngậm miệng.” - Kagura thều thào. Bất thình lình, con đường nhỏ vang ngợp tiếng gầm gừ đáng sợ của loài thú dữ. Okita ngay lập tức chuyển sang chế độ cảnh giác, tay nắm chặt lấy thanh katana.

“Kẻ thù? Trên tàu này chúng nuôi mấy con quái kiểu gì mà gầm ghê rợn thế?”

“Bất lịch sự vừa thôi!” - Kagura gắt lên - “Quái thú đâu ra. Bụng ta réo đấy. TA ĐÓI!!”

“Woa” - Giọng Okita sặc mùi ngạc nhiên đểu cáng - “Ngươi giấu con quái gì trong bụng thế?”

Kagura phun phì phì vào mặt Okita, nhăn nhó: “Tất cả là lỗi của ngươi!! Đầu tiên, ngươi làm nổ tung túi lương thực dự trữ với quả bom hẹn giờ chết tiệt! Lấy được cho ta mỗi một quả chuối ăn sáng, một thằng yếu đuối bất lực! Ngươi là cái thể loại đàn ông gì vậy?!”

“Một Sadist chính hiệu thích ngắm nhìn cảnh ngươi quằn quại vì thiếu bữa ăn sáng.” - Okita trả lời và ngồi xuống cạnh Kagura. Và anh ta thọc tay vào trong quần (dạ vâng, quần đấy, không phải túi đâu) dường như đang cố kéo cái gì đó ra. "Đợi tí, ta nghĩ nó nằm đâu đây thôi..." Bằng vẻ mặt ghê tởm kinh hoàng nhất, Kagura gằn giọng:

“Ngươi-làm-cái-quái-gì-thế?”

“Thấy rồi!” - Okita rút nó ra. Thứ đã cứu mạng anh trong một vụ ám sát.

Một chai tương ớt Tobacco.

“Này ăn đi, và tâm hồn ngươi sẽ rực cháy. Ngươi sẽ bắt đầu chạy cuống cuồng lên ngay thôi.”

“…Ngươi là Doraemon à?!”

“Người ta gọi đó là phép màu.” - Okita vặn nắp chai sốt, mỉm cười. Luồng chất lỏng dễ dàng tuôn ra sau một tiếng 'pop' nhỏ. Và rồi Okita nhận ra các vết bầm tím trên tay Kagura khi cô nắm chặt nó trong đau đớn.

“Cứ như thể nó sắp rụng ra ấy..." - Kagura lẩm bẩm đau đớn khi cố lắc bả vai.

“Ê này... Cánh tay đó...”

“Hửm?”

“Phải cố định nó vào chứ.”

Như là Déjà Vu.

Sự yên lặng hoàn toàn trước cơn bão sắp tới.

“À...Không. Ta biết thừa làm thế nào!” - Kagura đẩy bàn tay lạnh lẽo của Okita ra khi cậu ta cố khoác ra sau vai Kagura. Okita cố tỏ ra ngây thơ vô số tội tựa như ánh mắt cún con của Sadaharu khi nó muốn ăn một con s*x doll nữa và nói:

“Ta chỉ muốn giúp thôi mà.”

Kagura cứng người lại khi đột ngột nhìn thấy đôi mắt cún con ấy. Có lẽ... Có lẽ nào hắn ta muốn giúp mình thật? Ý mình là, tay mình thế này thì được lợi gì cho hắn? Mạng sống của cả hai đều phụ thuộc vào cái này cơ mà? Có lẽ hắn ta cũng không tệ hại đến mức ấy và mình nên tin tưởng hắn một lần...

Không. Mình lại quá ngớ ngẩn và ngây thơ rồi. Thằng này là một tên bạo chúa khốn nạn bị ám ảnh với mấy trò SM. Mình không bao giờ được tin hắn! Không bao giờ!

“Ta nhờ lần trước khi mi chữa tay cho ta. Ta đã phải đạp gãy chân ngươi."

Đôi mắt cún con của Okita ngay lập tức trở lại vẻ đáng ghét thường lệ. “Chậc...
Cứ tưởng não mi to bằng quả nho và năng lực chỉ đủ chứa trong một cái lọ thôi chứ?"

“Não ta ít ra còn to hơn cái cái giữa hai chân ngươi” - Kagura bắt bẻ hằn học.

“...Làm sao ngươi biết cái của ta lớn tới cỡ nào?”

“Chả nhớ có đứa nào cọ xát nó sau gáy ta khi mà đang cưỡi lên vai ta cơ đấy. Cái thứ tởm lợm như vậy quên sao được!”

Okita đập đầu vào tường.

“Ngươi làm ta nghe như một tên cuồng dâm hoang tưởng. Ta là cảnh sát đấy. Ta vô cùng hiền lành tử tế."

Kagura tặc lưỡi hoài nghi và đẩy chai Tobacco ra xa. Tuy nhiên, Okita không cho cô quyền lựa chọn. Cậu nhấc chai sốt lên và bắn vào mặt cô. Kagura thét lên đau đớn và bắt đầu chạy lung tung.

“OW!! Mắt tôi!! Miệng tôi!! Mù mất thôi... MÙ MẤT THÔI!!! Thằng khốn bạo dâm!!”

Okita mỉm cười ma mãnh nhìn Kagura chạy loạn trên đường.

“Ôi cuộc sống đầy nỗi đau... Thêm tí vị của sadist nữa. Tobacco.”

Cậu ta toét miệng lớn hơn. Một điệu cười khiến cho Kagura và Hijikata có thể hét lên:

“Chẳng có gì vui hết! Đừng có cười như thằng ngu nữa!”

Và cậu theo Kagura xuống con đường nhỏ. Kagura đã bỏ xa cậu khiến cậu phải tốn kha khá thời gian để bắt kịp. Ngạc nhiên thay, Kagura chạy vòng trở lại chỗ cậu trong vòng 5 giây với vẻ mặt hoảng hốt như thể vừa phát hiện ra cái gì ghê gớm lắm.

“Sadist... Ôi trời... Hình như ta vừa thấy...”

“Hửm?” - Okita hỏi, điều gì khiến con bé hoảng sợ thế kia cơ nhỉ? Kagura bụm miệng và hét lên vui sướng.

“HÌNH NHƯ TA VỪA THẤY YODA!”

---------------------------------

Okita và Kagura đang nhìn trộm qua cánh cửa nơi Kagura bảo đã tìm thấy Yoda. Cô miêu tả Yoda rằng:

“Hắn ta thấp bé nhẹ cân mặt nhăn nheo như một lão già 80. Nhìn không rõ nhưng chắc da màu xanh lá. Hắn ta cầm gậy dài như tia laser. Chắc hẳn phải là YODA!”

...Hoặc là cái gì đó tương tự. Okita nhìn khuôn mặt phấn khích của cô với tất cả những xúc cảm phức tạp rối rắm trong lồng ngực. Cậu muốn phá tan cái giấc mộng Yoda đang ở trong căn phòng nhỏ đó của cô. Mà kể cả Yoda có ở đây thì hắn cũng là kẻ thù. Điều đó hiển nhiên vì Yoda đang ở trên tàu của kẻ địch.

Mặt khác Okita lại thấy khá thoải mái khi thấy khuôn mặt phấn khích vui vẻ của Kagura thay vì cái nhăn nhó khó chịu thường ngày của cô gái. Nhưng cũng sẽ hết thôi, khi nỗi nghi ngờ Yoda không ở đây tăng lên. Thôi thì trăm nghe không bằng một thấy vậy, tận mắt ngó Yoda đã.

Trong bóng tối lờ mờ, hình ảnh một lão già hiện lên. Lão cao chỉ tầm đến eo Okita, hói trụi và cầm cây trượng dài toả ra quầng sáng xanh lá. Không thể nào…là Yoda thật sao?

Sự ngờ vực của Okita hoàn toàn biến mất khi góc nhìn của cậu rõ ràng hơn. Chỉ là một lão già lùn nhìn giống Yoda như mấy lão già bình thường khác. Và thêm vào sự thất vọng của cả hai là cái quyền trượng khỉ gió gì đó thực chất chỉ là một cái chổi rế cùn.

Okita cốc đầu Kagura một cái. “Đồ ngốc! Không phải Yoda, chỉ là một lão lao công.”

Kagura sút trả “Thằng dở người! Ta thấy bản mặt mi 4 giây trước rồi. Rõ ràng ngươi cũng nghĩ đó là Yoda!”

“Ai khiến ta tưởng lão là Yoda? Ai hả?”

“Im! Tại ta hào hứng quá chứ bộ! Cứ tưởng lão có thể dạy ta vài tuyệt kĩ bắt Gin-san trả lương, vậy mà…”

“Bọn nhóc các ngươi đang làm gì ngoài đây thế?” - Không quay đầu lại, Yoda giả vừa quét sàn vừa hỏi. Kagura và Okita tạm thời ngừng chiến và đổi giọng thành thì thầm. “Sadist, ngươi trả lời đi…”

“Đi mà làm!”

“Ngươi lớn hơn thì phải quen đối đáp với người lớn tuổi hơn chứ!”

Okita thở dài và luồn tay vào mái tóc nâu sáng, đứng dậy bình tĩnh bước vào căn phòng: "Ừm… Này bác lao công, Hotsuma nói cháu bảo bác là có thằng nôn mửa ở căng tin… Khá là tởm tởm nên bác nên đến căng tin ngay bây giờ…”

“Hotsuma?” - Ông lão ngừng lau sàn lại - “Mấy đứa nhóc đến từ Trái Đất phỏng?”

“Sao ông biết?” - Okita tự thừa nhận trong khi Kagura bật dậy không còn trốn tránh. Lão già bật cười.

“Tại sao à? Đơn giản thôi.” - Lão già buông cây chổi, quay đầu lại. Mắt lão mở to, khiến họ có cảm giác như đã thấy lão ở đâu.

“Ông là...” - Kagura há hốc mồm. Okita dụi mắt để chắc chắn đây không phải ảo giác.

“Phải. Tên ta là Hotsuma. Ta là người sống sốt cuối cùng của tộc Kumoto.”

---------------------------------

“Sao có thể thế được?” - Kagura hét lên. “Hotsuma bọn này thấy...trẻ hơn rất nhiều!”

“Ta nghĩ ngươi hiểu sai rồi, Tàu Khựa.” - Okita nói, chăm chú nhìn lão già. Kí ức tua lại về Hotsuma họ thấy lúc trước và cậu nhận ra rằng người này là phiên bản già hơn của Hotsuma. “Có chuyện gì tại đây vậy? Hotsuma lần trước bọn này thấy cũng nhận là người sống sót cuối cùng của tộc Kumoto."

“Thế à?” - Hotsuma già nói “À…thì nó như ta thôi mà. Ta nhân bản hắn từ DNA của mình…cũng chả ngạc nhiên mấy.”

“Hắn ta cũng chỉ là một người nhân tạo? Thế thì tại sao hắn ta lại mạnh hơn những tên khác?”

“Vì nó là bản gốc từ DNA của ta, và vì ta đã huấn luyện nó.” - Hotsuma già bình tĩnh đáp lại, Kagura không nhận thấy chút tương đồng gì trong tính cách của cả hai Hotsuma. Lão già tiếp tục:

“Hắn ta là người nhân tạo đầu tiên ta tạo ra sau khi mọi người trên hành tinh của ta chết hết. Ta xem nó như con trai mình và nó cũng xem ta là cha. Đó là khi ta hiểu được rằng mình không còn muốn đánh bóng tên tuổi và tấn công các hành tinh khác nữa. Ta chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên cùng con trai trên hành tinh mẹ đã đổ vỡ nhưng Hotsuma lại không nghĩ vậy. Trong nó sục sôi dòng máu Kumoto và nó nghĩ rằng sống cuộc sống hạnh phúc bình yên thật là nhục nhã. Nó đọc được nhật kí của ta và tiến hành kế hoạch trẻ trâu thời ấy…cái thời mà ta còn khát máu… Nó lấy con tàu này, lai tạo người mà không được ta cho phép, và hướng tới Trái Đất ba tuần trước."

“Thật á? Ông là người sống sót thật sự cuối cùng của tộc Kumoto?”

Lão già gật đầu. “Phải.”

Okita và Kagura trao đổi ánh mắt sau khi nghe toàn bộ câu chuyện. Kagura thì thầm: “Sadist, ta nên làm gì đây? Câu chuyện của ông ấy có vẻ có lí...”

“Đã hỏi thế thì...” - Okita vặn lưng, đề nghị - “Hay là bắt lão làm con tin và chơi SM với lão sau đó phát clip lên cả tàu?”

“DẸP! NGƯƠI ĐÚNG LÀ ĐỒ QUÁI VẬT!”

Hai đứa không đội trời chung vật sau xuống sàn mà đánh.

“Ừm...” - Lão già cố tiếp tục buổi nói chuyện với hai đứa đang hừng hực quyết tâm kẹp chết nhau - “Vấn đề là...”

“Không phải lúc này lão Hotsuma già!” - Kagura, người hiện đang chiếm thế thượng phong, nói với Hotsuma - “Tôi đang giúp lão thoát khỏi nến roi và mấy thứ lằng nhằng khác đấy! Đợi chút... wah!!”

“Vấn đề là...” - Ông cố xoay sang nói chuyện với Okita người đã đảo ngược tình thế và đang ngồi lên bụng Kagura. Một tay đẩy cô xuống còn tay kia giữ chặt cánh tay Kagura.

“Không phải lúc này lão Hotsuma giả! Đợi đến khi ta tra tấn được lão và cho cả cái tàu này xem rồi thích nói gì thì nói. Mà chắc lúc ấy lão cũng cứng họng chẳng nói được bao nhiêu.*cười hiểm*”

“NGHE ĐÂY LŨ PHÁ HOẠI! TAO BIẾT CÁCH ĐƯA TÀU QUAY VỀ HÀNH TINH KUMOTO NÊN LÀM ƠN CHO TAO XIN VÀI GIÂY ĐỂ NÓI KẾ HOẠCH CỨU CÁI HÀNH TINH CHẾT TIỆT CỦA BỌN MÀY!”

Hai người lập túc ngừng trận chiến và sang đối diện với lão già để nghe lời giải thích.

“Ý ông là sao?” - Okita, người vẫn còn đè lên Kagura, phòng khi kế hoạch của lão hoàn toàn vô dụng và cậu sẽ phải tiếp tục với kế hoạch "Truyền hình trực tiếp SM".

Hotsuma chỉ vào góc phòng.:“Kia là bảng điều khiển, chỉ cần ấn vào nút Home con tàu sẽ trở về hành tinh mẹ ngay lập tức. Vấn đề là cái nút được phủ bằng kim loại, phải mất rất nhiều sức lực để đẩy nó. Ta đã mất 3 tuần để cố nhưng đã quá già và yếu...”

Không phí giây nào, Kagura và Okita lao đi chạy đua về phía góc phòng.

“R*pe nó đi!”

"UNGHHHHH!"

Cả hai ấn điên cuồng vào cái nút. Nó có nhích đôi chút và Kagura bắt đầu cúi đầu xuống cắn xé nó ra.

“OUHH!!”

“Giữ nó một lúc, Tàu Khựa!” - Okita nói giọng đầy khuyến khích. Anh miết chân vào sàn và, “THIẾT ĐẦU CÔNGGG!!!”

Dĩ nhiên bạn có thể thấy, hai người bọn họ đang tuyệt vọng trong cái nhiệm vụ bất khả thi này. Mà còn gì mạnh hơn hai đấu thủ đang tuyệt vọng? Hẳn là có, nhưng nếu hai người đó không phải là Kagura và Okita.

Cuối cùng với một chút sức lực còn sót lại, thanh kim loại bị kéo bật ra, Kagura cùng Okita bay đến đối diện và Okita ngã đè lên người Kagura.

“Ựa...”- Kagura lẩm bẩm ngọ nguậy một cách lúng túng dưới sức nặng của cậu. “Sadist, tránh ra!! Ta sẽ kiện ngươi ra toà vì tội quấy rối tình dục!!”

...

Cái từ quấy rối tình dục vang vọng ra khắp phòng. Nó thoát khỏi miệng Kagura, vỡ nhỏ thành các phân tử, một số đập vào bức tường trong khi một số khác len qua được. Những phân tử đi xuyên qua các bức tường di chuyển trong không khí với tốc độ âm thanh và tìm đường tới phòng khác, nơi mà Kamui và Hotsuma trẻ đang chiến đấu. Sau đó, các phân tử đập vào tai Kamui và len qua não, ngay lập tức bắt đầu hình thành từ ngữ và hình ảnh trong cái óc tưởng tượng phong phú của Kamui.

Quấy rối tình dục.

Kamui gầm gừ giận dữ quay sang hướng phát ra âm thanh. Anh đã để em gái của mình trong tay thằng Trái Đất biến thái quá lâu. Và bây giờ là lúc anh giành lại nó.

Tái bút: Toàn bộ sự việc đầy kịch tính kia diễn ra vỏn vẹn trong vòng 1,4 giây.
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Mã Ăn Hại on Tue Nov 04, 2014 11:09 pm

CHƯƠNG 13:

"Sadist, tránh xa ta ra! Ta sẽ kiện ngươi tội quấy rối tình dục!"

BÙM ~

Hotsuma lao xuyên qua bức tường, tạo nên một cái lỗ lớn. Hắn lăn nhiều vòng trên sàn nhà gập ghềnh rồi va mạnh vào Hotsuma già ở bên kia căn phòng. Và kia, Kamui bước vào phòng thông qua cái lỗ, cười toe toét với hàm răng trắng toát như một nàng tiên, mỗi tội xung quanh nàng tiên này toả ra luồng sát khí cực kì u ám.

Kamui liếc xuống nhìn Okita, kẻ xấu số hiện vẫn đang nằm đè lên trên Kagura, và không cần biết chuyện gì đang xảy ra, cậu kết luận ngay: quấy rối tình dục. Dù vậy, cú sốc vẫn quá lớn với tâm hồn mong manh của Kamui.

"Xuống mau." - Cậu ra lệnh bằng tông giọng rất bình thản. Tuy nhiên, Okita vẫn có thể đánh hơi được mùi chết chóc đầy đe doạ ẩn trong khuôn mặt bình tĩnh lạ thường của ấy. Giết - đó chắc chắn là ý định của Kamui.

"Xuống khỏi người con bé. Ngay. Lập. Tức."

"Có một chút rắc rối... Ngươi thấy đấy, chân ra bị thương rồi." - Okita cố lừa Kamui bằng cách đổ gục lên người Kagura, kẻ đang giãy giụa, một cách hào hứng. "Ta không thể di chuyển được."

"Sadist, đồ khốn! Nặng vừa vừa thôi chứ!" - Kagura cố đẩy Okita ra, không nhận thấy điệu cười nhếch mép đậm chất sadist trên gương mặt của kẻ đang nằm đè lên trên mình. Kamui bắt đầu nhăn nhó, túm cổ áo Okita từ đằng sau. Với sức mạnh kinh hoàng của mình, cậu dễ dàng hất văng Okita lên trời chỉ với một cú ném. Okita bay như chim.

Nhưng Okita không phải là chim, cậu ta là người. Cậu không có lông vũ và xương cũng rất nặng. Có thể não cậu ta teo như não chim (theo lời Hijikata), nhưng xét ra thì vẫn là người. Vào cái thời khắc đầy thiêng liêng ấy, Okita hồi tưởng lại mình đã bay vô số lần trong đoạn mở đầu anime (không tin à? Bật anime lên xem lại đi!), nhưng lần này hoàn toàn khác. Hoàng tử Sadist nhìn lên trần tàu và nghĩ:

Aaa, bầu trời nhìn xám xịt...Khoan đã...Đây là trần nhà mà.

Kagura ngắm cảnh tượng Okita ngã rầm xuống đất đầy hả hê và cười sặc sụa mà không cảm thấy chút cảm thông, thương xót nào cho người đang nằm bẹp dí dưới sàn kia.

"BWAAHAHA! Hắn nằm đây, chết bởi chính sự ngu ngốc của mình, Okita Sougo! Nào, giờ thì cùng cầu nguyện cho cái linh hồn nghèo nàn đen tối của hắn sẽ không bao giờ được lên thiên đàng và rơi xuống cái ổ tối tăm nhất của địa..."

"Này Khựa, ta chưa có chết đâu. Ta sẽ làm bất cứ việc gì để có thể sống dai hơn ngươi và Hijikata-san." - Tiếng nói phát ra từ cái xác nằm leo lắt, úp mặt xuống sàn của Okita. Kamui tiến lại gần, giơ chân lên, chuẩn bị đạp phát cuối kết liễu cái thằng dám quấy rối em gái mình.

"Vậy, ta có nên chứng minh rằng lời tuyên bố đó hoàn toàn sai lầm?"

Okita bật người dậy và lăn sang một bên, né cú đá đầy chết chóc từ Kamui và đứng lên. Ngay sau đó cậu nhận thấy rằng cả hai Hotsuma đã tỉnh lại sau vụ va chạm khi nãy.

"Mày...thằng khốn..." - Hotsuma trẻ chống tay đứng dậy, lao thẳng tới chỗ Kamui. Kamui né đợt tấn công một cách dễ dàng, khoá chặt đầu Hotsuma, sẵn sàng bẻ cổ hắn.

"Đánh với ngươi thú vị lắm, anh bạn ạ", cậu cười, "nhưng tới lúc ta chấm dứt trò vui này rồi. Hít một hơi thật sau vào và chuẩn bị ~"

"Đợi đã!" - Hotsuma già từ trong góc la lên. "Hắn không xấu như các ngươi nghĩ đâu!"

Dưới ánh sáng lờ mờ, Kamui nheo mắt nhìn. Chân mày cậu nhăn lại, cố nhìn người vừa lên tiếng trong bóng tối. "Yoda-sama? Ngài làm cái quái gì ở đây vậy?"

"Ể?" - Okita và Kagura quay người nhìn cậu đầy sửng sốt.

Kamui tiếp tục: "Ngài tới để đòi nợ hồi tôi nhờ ngài chỉ vài tuyệt kĩ chiến đấu khi sử dụng ô và sau đó trốn đi mà không trả công à? Về việc đó... Abuto bắt tôi phải rời đi vì lúc ấy bọn tôi không được dư giả cho lắm..."

"Ngươi được Yoda thật huấn luyện?!" - Kagura hét lên trong phẫn uất. "Thật không công bằng! Trong khi ta lại kẹt với thằng cha vô dụng kiếm tiên nhân Hồ Toya nào đó của Gin-chan!

Kamui quay sang nhìn em gái mình và ngó kĩ Yoda một lần nữa. Lúc này cậu mới nhận ra rằng cái người đang đứng đằng kia không phải Yoda thật. "Mừng quá ông không phải là lão ấy! Tôi cứ tưởng lão ấy sẽ nằng nặc đòi xuất hiện trên anime Gintama để bồi thường chứ. Tôi thật không biết sẽ phải nói gì với nhà sản xuất phim!"

Cái Mayo-talkie trong túi Kagura lên tiếng. Giọng Shinpachi phát ra.

"Ừm... Tôi nên nhắc mọi người nhớ là, Star W*rs còn nổi tiếng hơn anime của bọn mình đấy. Tôi không nghĩ rằng nếu Yoda thật ở đây, ngài ấy sẽ đòi kiểu bồi thường như vậy đâu Kamui-san à. Hết."

"Shinpachi!" - Kagura đáp lại đầy ngạc nhiên. Cô tưởng rằng Mayo-talkie hỏng từ đời nào rồi. "Anh đang ở đâu? Làm sao anh nghe được cuộc nói chuyện của bọn em? Hết."

"Bọn anh đang ở trên trần nhà, ngay trên đầu bọn em đấy, Kagura-chan. Nhóm bọn anh tới được phòng điều khiển từ hồi nãy và tìm thấy vài tài liệu lịch sử hơi vô lý và không khớp với sự thật về tộc Kumoto. Bọn anh đoán là đã có chuyện gì nên theo sự chỉ dẫn của bọn em, bọn anh mò được tới đây...nhưng bọn anh không xuống khỏi trần nhà được..."

"Bọn anh làm cái khỉ gì trên trần nhà thế? Hết."

"Kondo-san bảo rằng leo lên trần nhà rồi mò tới chỗ bọn em sẽ dễ dàng hơn. Hết."

Kagura thở dài. "Tất nhiên là hắn nói thế rồi. Hắn dành nửa cuộc đời mình leo trèo trên ấy, bám dí lấy Đại Tỷ. Shinpachi, anh đang dần thoái hoá thành kẻ đeo bám đấy à? Em có nên khoá trái cửa cánh tủ, phòng ngủ của em không? Hết."

"K...Khoan đã! Anh không có biến thành kẻ đeo bám như hắn đâu! Anh chỉ....!"

"Shinpachi-kun" - Giọng Kondo vang lên và Kagura có thể tưởng tượng ra cảnh hắn vỗ vai an ủi Shinpachi - "khi anh mới nhận ra mình là một kẻ đeo bám, anh cũng sốc lắm. Nhưng sau một thời gian, chúng ta sẽ dần hoà làm một với nó. Hãu chấp nhận bản chất thật của mình và gia nhập CLB đeo bám Otae-san nào."

"Bản chất của tôi không phải là một kẻ đeo bám!" - Shinpachi rít. Có tiếng lục đục vang lên như thể hai người họ đang đánh nhau. Không lâu sau đó, Kagura nghe thấy tiếng vật lộn trên trần nhà và cuối cùng, Yamazaki, Shinpachi và Kondo cũng chường mặt ra, phá vỡ một mảng tường bằng kim loại.

"Ối..." - Yamazaki, kẻ tiếp đất đầu tiên, rên lên. Shinpachi đứng dậy nhìn Kagura và nói:

"Kagura-chan, anh không phải một kẻ đeo bám."

"Nhưng mà em thấy anh có vẻ đang dần thoái hoá thành." - Kagura đáp, nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ. Shinpachi quay sang nhìn Yamazaki, người vẫn còn đang ôm đầu rên rỉ.

"Yamazaki-san, chẳng phải anh là người làm nổ tung cái trần nhà bằng một quả bom mà không thèm cảnh báo bọn em sao. Thế nào mà anh lại thành người bị thương nặng nhất?"

"Tôi...tôi là ai?" - Yamazaki hỏi với khuôn mặt trống rỗng. Đôi mắt cậu mở lớn một cách kì cục, nhìn như mắt Justaway. Kính của Shinpachi loé sáng và cậu hét lên.

"Anh mất trí nhớ rồi sao?! Yamazaki-san! Có cách nào để ấy lấy lại kí ức không? Như...Anpan chẳng hạn?"

Yamazaki thọc tay vào bộ đồng phục Shinsengumi theo phong cách ninja và lôi ra một cuốn sổ nhỏ. Đó là nhật kí của cậu. Shinpachi lướt sơ sơ qua vài trang và mừng rỡ đọc cho Yamazaki nghe, hy vọng sẽ nhắc cậu ta nhớ lại quá khứ trước đây của mình.

"Mình ném Anpan vào mặt người bán hàng hôm nay."

"Mình ném Anpan vào mặt mục tiêu hôm nay."

"Mình ném Anpan vào mặt con chó hôm nay."

"Ném!"

"N..."

"ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN ANPAN!"

"GYAAH!" - Shinpachi hét lên và ném cuốn nhật kí sang bên kia phòng. Mặt cậu đầy vẻ kinh hoàng, cố lấy ta che mắt lại. "Tôi...tôi vừa thấy cái gì đó không nên thấy! Đó là lời nguyền Anpan. Thánh ANPAN ơi nó thật là ANPAN quá đi tôi muốn về nhà ANPAN!"

Trong lúc đó, Hotsuma chật vật dưới cái khoá tay như thép của Kamui, cắt ngang tràng lời nguyền Anpan.

"Ừm...này? Mấy người quên tôi à?"

"À phải. Chúng mình vẫn chưa xử thằng này." - Kagura quay sang nhìn Hotsuma. Okita chọc vào mắt Hotsuma.

"ỐI! Cái trò gì thế?!"

Okita nhếch mép cười, cảm thấy khá thoả mãn khi nhìn Hotsuma bất lực dưới cánh tay của Kamui. Kamui cười sảng khoái. "Nếu có thứ gì đó ở ngươi khiến ta cảm thấy thích thú, thằng Trái Đất, thì đó chính là bản chất bẩn thỉu của ngươi."

"Cảm ơn vì lời khen." - Okita kéo cổ áo mình ra. "Ngươi nghĩ hắn có sủa không nếu ta tròng cái này vào cổ hắn và bắt hắn chơi SM suốt ba ngày liền?"

"Đừng có xem con trai ta như chó! Nó sẽ không sủa đâu!" - Hotsuma già kiêm Yoda giả la lên. Lúc này Hotsuma mới nhận thấy người tạo ra mình hiện đang ở đây. Mắt hắn lộ vẻ ngạc nhiên.

"Bố, bố làm gì ở đây vậy?!"

Kamui nhìn Yoda giả rồi quay sang Hotsuma. "Ta tưởng cha ngươi đã chết và ngươi là kẻ sống sót cuối cùng của tộc Kumoto?"

"À, vụ này kể ra thì dài dòng." - Kagura trả lời anh trai với vẻ mặt băn khoăn. "Chuyện là, cái thằng mà ngươi đang ôm ấp ấy là người nhân tạo. Hotsuma thật là lão Yoda giả đằng kia kìa."

Kamui thở dài, thả Hotsuma ra với vẻ mặt nhàm chán. "Chà, vụ này chẳng vui chút nào. Vậy mà ta cứ nghĩ đã tìm được kẻ nào đó có thể làm dịu cơn khát của mình. Cuối cùng kẻ mà ta mong chờ lại là một lão già đứng còn không vững? Tha cho ta đi."

"Việc ta là người Kumoto thật hay người nhân tạo không quan trọng", Hotsuma vội chen ngang, "miễn là ta mạnh, ta hoàn toàn có thể thay thế và trở thành một Kumoto chân chính."

"Ta không nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy." - Kamui ngồi xổm trên sàn nhà, nghịch móng tay của mình. "Ta không hứng thú với những kẻ yếu đuối. Bởi vì cả ngươi lẫn lão già nhà ngươi đều không thể chiến đấu, tốt hơn hết là biến đi cho khuất mắt ta. Chẳng có giá trị gì khi đánh với chủng loài yếu hơn. Nó chỉ làm hoen ố dòng máy Yato trong ta thôi."

"Ngươi là người Yato?" - Hotsuma lùi lại, có vẻ giật mình. Hắn đặt chân mình lên đằng trước một lần nữa, nhìn với ánh mắt dữ dội. "Điều đó có nghĩa nếu ta đánh bại ngươi, ta sẽ mạnh ngang với một Kumoto chân chính, đúng chứ?"

Kagura thở dài. Lại thêm một tên điên nữa bị ám ảnh về sức mạnh. Sao dạng người này lại lắm thế nhỉ?

Kamui đứng dậy, vào tư thế chiến đấu; cậu định kết thúc trận đánh này một lần và vĩnh viễn. Nhưng sau đó một chuyện không ngờ tới đã xảy ra.

"Thế là đủ lắm rồi!" - Yoda giả la lên. Lão hiện đứng chắn giữa Kamui và Hotsuma. Hotsuma nhìn với vẻ mặt ngạc nhiên.

"Nhưng...tại sao?! Nếu con có thể đánh bại tên Yato này, nó sẽ chứng minh rằng..."

"Nó chẳng chứng minh được gì cả! Điều duy nhất nó khẳng định được đó là ta bỏ mặc con trai mình chết mà không làm gì cả." - Yoda giả hét lên lần nữa. Kamui và nhưng người khác ngừng chuyển động và theo dõi bộ phim truyền hình trực tiếp cha và con trước mặt họ.

"Nếu con không thể trở thành một Kumoto chân chính, con không xứng đáng làm con bố!" - Hotsuma hét lên. Giọng hắn tràn đầy khát khao: "Nếu con đánh bại được tên Yato kia, điều đó có nghĩa là con rất mạnh...con là hậu duệ đích thực của dòng tộc mình. Bố có thể tự hảo về con! Đấy không phải là điều mà bố luôn mong muốn sao?!"

Trước khi Yoda giả kịp nói điều gì, Kagura và Kamui đã tiến tới chỗ Hotsuma và đấm thẳng vào mặt hắn. Kagura ngước mặt lên nhìn, mặt đỏ bừng và gân máu nổi lên vì tức giận: "Thằng lỏi khốn kiếp! Cha ngươi quan tâm đến ngươi vậy...mà ngươi..."

Bố hói của mình cũng vậy...Trời ạ! Mình thật dễ mủi lòng trước mấy kiểu bi kịch gia đình này! Kagura nghĩ và định chuẩn bị dạy cho hắn một bài học nữa bằng vũ lực, thì Kamui đã giành mất phần.

"Ngươi nên cảm thấy biết ơn vì có người cha lo cho mình đến vậy, mặc dù ngươi thuộc chủng tộc yếu đuối. Ngươi muốn chống lại ta và chết đến thế ư? Hử? Nếu còn muốn sống, thì mau mau lượn về cái hành tinh gián hôi chết tiệt của bọn mi đi!"

Bởi vì lão hói đó không thèm quan tâm tới mình...Khốn nạn thật! Sao mình lại trở nên mềm yếu trước mấy cái bi kịch cha-con này tới vậy! Tất cả là lỗi của lão hói vì có dính dáng máu mủ với mình! Chưa kể còn đẩy mình vào cái kiểu bi kịch tương tự như vậy! - Kamui đá và gạt Hotsuma sang phía cha hắn. Hắn nhìn lên và thấy ánh mắt tràn đầy niềm yêu thương của Yoda giả.

"Bố không quan tâm con yếu hay mạnh...là Kumoto chân chính hay không, Hotsuma. Con luôn là con của bố. Về nhà thôi. Cùng với những người nhân tạo khác mà con đã tạo ra."

Lần đầu tiên, Hotsuma không trông giống một thằng bé cố tỏ ra già dặn như hắn vẫn thường. Ánh mắt hắn ánh lên tia hy vọng, hạnh phúc và nước mắt.

"Vâng, thưa bố." - Giọng hắn run run - "Về nhà thôi."

-----------------------------------
Dưới mặt đất

Mọi người nhìn cảnh con tàu Kumoto biến mất trên bầu trời. Ánh nắng lại chiếu rọi lên mặt đất một lần nữa và Gintoki đắm chìm trong ánh nắng này một cách hạnh phúc.

"Aaa...Edo phải nóng bức vào mùa hè mới đúng! Tôi sẽ không bao giờ phàn nàn, dùng điều hoà hay quạt nữa vào ngày nắng đẹp!"

"Gin-san, anh nhớ những gì mình vừa nói nhé." - Shinpachi lên tiếng. Đằng sau họ là Hijikata đang vỗ đầu Yamazaki với hy vọng giúp cậu lấy lại kí ức. Kondo chảy nước mắt, xì nước mũi khi nghe Okita kể lại câu chuyện của cha con nhà nọ. Kagura và Kamui chết giấc dưới ánh mặt trời vì ô của họ đã hỏng. Abuto đứng dưới bóng râm chiếc ô của mình, nhìn cảnh hai anh em nhà phá hoại sống dở chết dở với cái nóng, nhếch mép cười đầy thoả mãn.

"Aaa!" - Gin đột nhiên la lên, khuôn mặt trắng bệch. Mọi người quay sang nhìn anh.

"Ngươi bị cái gì vậy, đồ đầu quắn?" - Hijikata hỏi, vẫn đang ngồi đè lên Yamazaki, tát anh chàng trối chết.

"Chúng ta quên nhắc tới hai người có nhiệm vụ phá huỷ nguồn năng lượng rồi! Mà thôi kệ, cũng chẳng quan trọng lắm, nhỉ? Ý ta là, không thể nào...nhỉ?"

Đây là hình ảnh hiện lên trong đầu mọi người lúc này: Một phi thuyền khổng lồ đầy những kẻ xấu vừa chỉ hối hận về hành động của mình và quyết định trở thành người tốt, va vào một hành tinh nào đó. Mọi thứ phát nổ và bốc cháy.

...

"Em vừa mất hoàn toàn tí tôn trọng cuối cùng dành cho anh, Gin-chan ạ." - Kagura nói với vẻ mặt trống rỗng.

"Mặc dù ngay từ đầu em đã chẳng có tí gì tôn trọng anh rồi, nhưng thế này thì tệ thật." - Shinpachi nói với giọng phán xét và quay đi.

"Aw, thôi nào! Làm sao mà anh biết được mọi chuyện sẽ thành ra thế này chứ?! Đừng bắt Gin-chan phải cảm thấy tội lỗi hơn khi anh vốn đã đau lòng lắm rồi!"

Ngay lúc đó, một con tàu bằng gỗ nhỏ hơn xuất hiện và hạ cánh. Gió thổi phần phật, bụi bay mù mịt che mắt mọi người. Khi họ cuối cùng cũng có thể mở mắt, họ thấy Kamui và Abuto đang hướng thẳng tới con tàu kia.

Trên tàu, tất nhiên là có một gã đầu tím đang đứng đó, bịt một bên mắt, mắt còn lại quan sát mọi chuyện đang diễn ra. Gã này chẳng mấy khi được chường mặt lên anime ngoại trừ đoạn giới thiệu mở đầu và lúc kết thúc.

Takasugi.

Sougo tiến về phía trước, tay nắm lấy thanh katana theo bản năng. Nhưng Hijikata đưa tay ra chặn cậu lại.

"Đừng, Sougo. Cậu quên mất hoà ước hiện thời à? Chúng ta phải để cho hắn lên tàu và rời đi một cách an toàn."

Okita lùi xuống. Từ khoé mắt, cậu thấy có vật thể nhỏ nhắn nào đó chuyển động lao về phía trước chậm rãi.

Kagura bước lên vài bước. Đứng choáng váng như vừa bị bắn.

"Đợi đã..."

Kamui quay lại với nụ cười phảng phất chút tình cảm và vẫy tay.

"Tạm biệt, em thân yêu. Đùa giỡn với em suốt khoảng thời gian qua rất vui."

Kagura tiến tới thêm bước nữa. Okita nhận thấy sự tuyệt vọng trong mắt cô.

Cô lại vừa bị phản bội. Lần này, hoàn toàn không có dấu hiệu cảnh báo. Cô đã hoàn toàn quên mất điều gì chờ đợi mình ở cuối vụ này và anh trai cô thật ra là người thế nào, bởi cậu cư xử như thể cậu vẫn luôn ở bên cạnh cô.

"Khoan đã.. Đừng đi vội...!"

Hắn lại bỏ mình một lần nữa...hắn lại rời đi lần nữa! Cái tên...

Okita vươn tay ra và túm lấy cổ tay Kagura, người đang giận điên lên, ánh mắt cô hừng hực lửa. Gintoki và Shinpachi sau đó tiến lại gần và giữ Kagura lại.

"Lần tới ta thấy ngươi, chúng ta sẽ có một trận anh trai vs em gái, đánh tới chết đấy. Vô cùng phù hợp với truyền thống của tộc mình, nhỉ?"

Kamui bước lên tàu cùng Abuto. Nụ cười vẫn còn trên môi cậu cho đến khi cánh cửa hoàn toàn đóng lại và con tàu bay lên.

Vẫn hệt như lần đầu hắn bỏ đi. Kagura cố hít một hơi thật sâu. Lúc nào hắn cũng là người quay lưng và bỏ mặc mọi người lại phía sau...Lúc nào mình cũng là người bị bỏ lại, hệt như lần đó...!

"Tao không có hứng thú với những kẻ yếu đuối như mày."

"Tin anh lần này đi, em gái. Anh hứa sẽ không buông tay ra."

Tất cả những kí ức về sự tin tưởng về anh trai mình, thứ mà đáng lẽ ra phải như vết sẹo mờ dần theo năm tháng, ùa về. Nhưng Kagura chưa sẵn sàng để buông tay ra lần này.

"KHỐN KIẾP!" - Kagura hét to nhất có thể khi con tàu gỗ và anh trai mình cùng tay thuộc cấp bay lên trời.

"KAMUI... KAMUI... TÊN KHỐN KIA! ĐỢI MỘT CHÚT XEM NÀO!"
Mã Ăn Hại
Mã Ăn Hại

Total posts : 79

Back to top Go down

[Fic Dịch] Mắc Kẹt Empty Re: [Fic Dịch] Mắc Kẹt

Post by Sponsored content


Sponsored content


Back to top Go down

Back to top


 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum